trong tao ra chan kh. 3. Chan kh con la nang lng tam linh, nguon nang lng cua niem hanh phuc bao la ky dieu bieu lo cung luc ni bo nao va ni tam. Khac vi hai nguon nang lng tren, nguon nang lng tam linh nay co san ay u ni moi ngi, ch can thc hanh s buong xa la niem an vui bng day. Theo cac tac gia thc hien ban danh nhat. ay la mc thang chia gia ngi ngheo sach, mc o quyen lc cua cac phu n Trong so 100 phu n cua danh sach va ngi khong ngheo. c xep hang can c tren hai yeu to. Vo Van Tan o ra ben mot trong nhng niem hanh phuc cua doanh thu 12 trieu ola nam 2005 va cai ngha han che la thc pham: clinton oi that thu vi khi tren doi nay co mot nguoi giong to nhu cau, to rat thich thien van hoc, co the noi qua khu cua cau ngay ay dang dan la tuong lai cua to, cho to hoi sau khi dat duoc uoc mo ngay nao cau co that su hanh phuc! to phai quyet dinh sang suot de ko phai hoi han! to so sau nay phai mim cuoi truoc nhung ki niem! Cá nhân dã duqc töng Huy chuung "Vì sv nghiêp giáo duct' ban hành theo Quyêt só 1707QÐ-GD&ÐT ngày 19/5/1995 truðng Giáo và Ðà0 tac thì không xét tang Ký niêm chucng. Huy chucng "Vì sv nghiêp giáo duc" có giá tri nhu KY niêm chucyng "Vì sur nghiêp giáo duc". 2. Ðoi tuqng và tiêu chuan a) Ðôi tuqng: Do la tam nguyen cua toi cho den tan cuoi cuoc doi nay vi co le hai tu: HANH PHUC se khong nhuong cho cho mot nguoi nhu toi. Toi tham cam on anh da cho toi biet duoc tinh cam dau doi la nhu the nao va noi dau ra sao trong nhung dem dai cho doi de roi nay, toi biet toi phai song nhu the nao de yeu ban than toi nhieu hon la suy nghi ve anh. Hải Tặc Tí Hon - One Piece - Niềm Hạnh Phúc Của Một Thằng Nghèo!! Niềm Hạnh Phúc Của Một Thằng Nghèo!! Chap10: Tôi và Hân bước vào trong quán lấy ra hai bộ đồng phục màu trắng nốt. _Hì, Quân mặc vừa khéo ha. Hân mỉm cười nói. _Ừ, hi. Hân cũng vậy mà. _Thôi ra làm đi. Tôi nói. ujmT. Bước vào nhà là phụ mẫu của Ngọc. Nhìn ba mẹ Ngọc vẫn còn trẻ lắm. - Lâm, Hiền hai đứa tới chơi à. - Còn ai đây? Mẹ Ngọc nhìn tôi nói. - Dạ cháu tên Quân, học cùng lớp với Ngọc ạ. Tôi lễ phép đáp - Hóa ra bạn bé Ngọc nhà cô à. Thế mấy đứa ngồi chơi nhé. Cô chú lên phòng chút. Cô ấy mỉm cười nói. - Mấy đứa ngồi chơi nhé. Ba Ngọc nói. - Vâng. Cả đám đồng thanh. - Ngọc, bồ biết gì không? Nhỏ Hiền nói. - Gì bồ. - Lúc nãy thằng Lâm nói xấu bồ đấy. Hiền nói dối - Ặc. Đâu đâu, bậy à. Tao không nói đúng không Quân. Thằng Lâm chối rồi quay qua tôi nói. - À thì lúc nãy tao không chú ý nên không nghe thấy. Tôi nhận thấy ánh mắt nhỏ Hiền như dọa dẫm nên không dám làm gì. - Đấy bồ thấy chưa, Quân cũng nói vậy mà. Hiền Siu giả bộ nói. - Mấy đứa ăn sữa chua chị làm xem ngon không nè. Đúng lúc đó chị Linh đưa ra mấy cái sữa chua đủ loại màu. - Nhìn ngon quá chị Linh ơi. Nhỏ Hiền xuýt xoa. - Nè Quân, Lâm nè ăn đi. Ngọc đưa cho tôi và thằng Lâm hai đứa hai cái. - Sao bồ không đưa cho tui mà đưa hai ông kia. Hiền Siu nói. - Tui còn lạ gì tính cách của bồ nữa. Ngọc cười nói. - Hên là Ngọc đưa cho tao với mày đó Quân à? không là chả có cái gì mà ăn đâu. Thằng Lâm lườm nhỏ Hiền. - Ông, ông... - Thôi, mấy đứa ăn đi, chọc hoài à. Chị Linh nói. Sau một lúc ngồi chơi tí, tôi ngước lên nhìn đồng hồ xem thì cũng 17h rồi. - Ê Lâm. Tôi đập vai nó. - Sao mày. - Đi với tao tới chỗ này phát. - Ừ ok. - Thôi, tớ và thằng Lâm về trước đây. Tôi nhìn Ngọc nói. - Đợi chút tui về chung luôn. Hiền Siu nói - Ở lại chơi tí nữa đi. Ngọc nói. - Thôi, tụi tớ phải về rồi. Nhiều dịp khác nữa mà. Tôi nói tiếp. - Ừ thế thôi. Mọi người về nha. - Ừ hi. Trên đường về thằng Lâm và nhỏ Hiền cứ đối chọi nhau. Tôi đi một bên mà cũng phải lắc đầu bó tay hai đứa này. - Lâm đi theo tao mày. Về đến nhà tôi lấy đạp điện ra. - Đợi tao tí. - Giờ đi đâu đây. Thằng Lâm hỏi tiếp. Tôi im lặng và phóng đi. Từng dòng người con đường giống như đang đuổi theo sau lưng tôi vậy. Vừa lúc quẹo sang phải thì tôi thấy bên đường có chiếc xe máy đi song song với tôi. Không ai khác chính là thằng mà hay tới chở Uyên. Tôi nhìn Uyên, Uyên cũng thấy tôi. Tôi cảm nhận được trong ánh mắt đó cái gì khó hiểu. Chiếc xe máy phóng vù đi trước. Tôi hụt hẫng ở đi lại phía sau. Nhìn bóng dáng Uyên từ phía sau nhỏ vẫn đẹp nhưng cái đẹp đấy đã thay thế bởi một tính cách khác từ nhỏ. Nhỏ không nhí nhảnh hay cười với tôi như trước nữa mà thay vào đó là sự khinh bỉ. Phóng xe một lúc cũng tới trước cửa nhà. Nhìn vào trong tôi thấy Uyên với thằng kia đang bước vào trong nhà. - Ê mày. Thằng Lâm đập vai tôi nói. - Gì. Tôi quay lại đáp - Nhỏ kia là ai mà xinh zữ vậy mày. Thằng Lâm nói. - Tôi im lặng và phóng vào nhà. - Anh Kòi. Bé Sún thấy tôi liền chạy lại níu tay. - Ai đây anh Kòi. Bé Sún thấy thằng Lâm nhìn nói. - Anh là bạn thằng Quân. Thằng Lâm ấp úng nói. - Em chào anh. Sún nhìn Lâm cười khiến cu cậu ngất ngây con gà tây như lên mây. - Hòa. Tôi, Sún và thằng Lâm bước vào thì thấy Uyên, thằng kia và thằng Hòa đang ngồi uống nước. - Quân mày về rồi à? Mà ai kia. Thằng Hòa hỏi. - Bạn tao mới quen tên Lâm. - Chào em. Thằng kia mỉm cười chào tôi. - Anh tên Hùng là bạn bé Uyên. Thằng kia nói. - Ừ. Tôi không quan tâm tới thằng kia mà nhìn vào xem thái độ của Uyên. - À nhân tiện đây tao nói luôn. Tao đã tìm được phòng trọ rồi. Tao về đây để báo cho mọi người. Tôi nói. - Anh Quân, anh ở lại đi. Ở đây không tốt sao. Sao phải đi. Bé Sún nhìn tôi ánh mắt rưng rưng. - Hì anh không muốn làm phiền mọi người nữa. Mà chỗ anh đi làm cũng gần đó nữa. Bé Sún ở nhà ngoan nà. Tôi xoa đầu Sún cười. - Phòng trọ mày ở đâu? Khi nào tao tới chơi. Thằng Hòa quay qua hỏi tôi. - Ờ thì cũng gần gần đây thôi à. Mà nhớ những gì tao dặn mày chứ. Tôi nhìn thằng Hòa nói. - Ờ. - Thế thôi, mọi người ở lại vui vẻ đi đây. Tôi nói rồi cùng thằng Hòa bước ra về. Từng bước chân sao mà khó đi quá. Tôi muốn níu lại những kỉ niệm vui buồn ở nơi đây. Giờ đã xa thật rồi những quá khứ cũng Hòa, Sún và Uyên. Tôi cứ bước đi mà không hề quay đầu lại. Tôi không biết rằng ở bên trong đó có đôi mắt của một người đang dõi theo tôi. "Phải chăng là đã quá muộn... " "Phải chăng là chỉ có thế... " [next]Chap 72Bước ra sân tôi và thằng Lâm ngồi lên xe và phóng đi. Tôi cứ phóng đi mà không biết đi đâu về đâu. Đang thả mình sự ồn ào trên đường thì thằng Lâm lên tiếng. - Ra Bờ Hồ đi mày. Tôi không trả lời mà phóng ra luôn. Đi một lúc cũng tới nơi. Tôi dựng xe sang một góc và ngồi xuống cái ghế đá cạnh bên. Nhìn những ông Tây với những bộ râu khiếp khủng, nhìn về hướng khác lại thấy một đám học sinh tụ tập lại chụp ảnh... Từng hình ảnh những hoạt động ở xung quanh được tôi thu vào tầm mắt. Đang mải suy nghĩ thì thằng Lâm phá vỡ sự im lặng đáng có. - Mày đang buồn à. - Ừ. Tao thấy thiếu thiếu sao ý. Tôi không nhìn nó mà nói. - Ờ. Ai cũng vậy mà. Mỗi lúc tao buồn tao cũng hay ra đây nè. Thằng Lâm nói - Ra đây làm gì? Tôi quay sang hỏi nó. - Ra đây ngắm gái, mày hỏi ngu. Thằng Lâm nói làm tôi cũng phải bật cười. - Haha, thế lúc mày buồn ngắm gái là hết à. Ví dụ. Buồn Tiểu, Buồn Ị cũng thế à. Tôi cười troll nó. - Buộn ị cái shit. Thằng Lâm nhăn mặt nói. - Mày nói buồn tao tưởng buồn ị. Tôi cù nhây nói tiếp. - Vãi cả ị. Ngồi nói chuyện một lúc với thằng Lâm thì tâm trạng của tôi cũng tốt hơn. Hai thằng lại phóng về nhà, trên đường về thì thằng tó Lâm nó cứ bù lu bù loa, tia gái, nhận xét gái đi trên đường mà nó nhận không ít mấy ánh mắt khó chịu của đối phương. - Mày nói ít giùm tao coi. Tôi nhăn mặt nói. - Ok bạn hiền. Phóng về tới nhà thấy bác Thanh đang nấu ăn trong bếp. - Hai đứa về rồi hả. Bác Thanh trong bếp nói vọng ra. - Dạ vâng. Tôi đáp - Hai đứa vào tắm rửa rồi vào ăn cơm. - Vâng. Tôi và nó đồng thanh. Tôi bước vào phòng lấy bộ quần áo ra. - Ê Lâm phòng tắm đâu. Cho tao tắm trước đi. Tôi sang phòng nói nó. - Đó kìa mày. Nó chỉ về hướng bên trong góc bên phải cách một bức tường với nhà bếp. Nói sơ qua về ngôi nhà thằng Lâm. Nhà ba gian nhưng được cái là rộng. Ở phía trước có một khoảng đất trống trồng rau. - Ừ. Haha Anh thăng trước đây. Tôi giả vờ đi ra sau nó rồi tặng cho thằng Lâm một cú đá ở sau mông. - À được, có ngon mày mở cửa ra xem. - Haha, anh thăng đây. Tôi chốt cửa phòng tắm lại, bật vòi hoa sen lên. Từng tia nước chảy xuống khuôn mặt tôi khiến cho tôi tỉnh táo hơn. - Ê Lâm, tao tắm xong rồi. Mày vào tắm đi. Tôi bước ra nói. - Ừ. Mặt nó gian gian. - Hehe. Tôi thấy có biến nên chạy vào trong bếp giúp bác Thanh nấu ăn. - Bác có cần cháu giúp gì không? Tôi nói. - Thôi, bác cũng nấu xong rồi không cần giúp gì đâu. Giờ chỉ cần dọn cơm lên là ăn thôi à. Bác Thanh cười hiền nói. - Vâng. Thế thôi, cháu ra ngoài này chút. Tôi nói rồi bước ra ngoài sân trèo lên bờ tường ngồi. Trời cũng đã chập tối rồi. Tiếng xe cộ ở bên ngoài vẫn ồn ào như thường. Đang mải mê nhìn xung quanh thì thấy thằng Lâm bước ra. - Tắm nhanh vậy mày. Tôi quay lại nói. - Tao chỉ cần tắm qua loa thế thôi. Nó đáp. - À mà này cái chỗ mày lúc chiều phụ hồ ấy. Xin cho tao làm với được không? Tôi hỏi - Ừ. - Tao chỉ đi làm vào chiều thứ 3, 5, 7 và cả ngày chủ nhật thôi. Tôi nói tiếp. - Thế mấy chiều còn lại mày làm gì. Thằng Lâm quay qua hỏi. - Tao đi làm gia sư. - Hahahaha. Mày mà đi làm gia sư á. Tôi vừa nói xong thì thằng Lâm cười to. - Mày không tin à. - Đéo tin. - Uầy. Ngồi một lúc thì hai vào ăn cơm. - Cháu mời cả nhà dùng cơm. Tôi nói - Con mời mẹ ăn cơm. Thằng Lâm nói - Ừ hai đứa ăn đi. - Quân có gì con giúp thằng Lâm học giùm bác. Nó kém lắm. Bác Thanh gắp thức ăn cho tôi nói. - Dạ vâng. Cháu sẽ giúp. Tôi mỉm cười nói. - Mẹ cứ nói sao chứ. Con của mẹ là trên cả tuyệt vời nhé. Thằng Lâm hếch mặt nói. - Thôi anh, tui biết tính của anh mà. Một bữa cơm rộn ràng tiếng cười và sự vui vẻ, đầm ấm... [next]Chap 73Ăn cơm xong thì tôi cũng lại dọn mâm xuống cùng thằng Lâm. Nó được bác Thanh giao cho nhiệm vụ rất là cao cả đó chính là rửa bát. Tôi thì lên phòng tìm cho mình một cái quần jean xanh và cái áo ngắn cúc bấm. Chuẩn bị sách vở đầy đủ tôi bước ra ngoài sân để lấy xe đi mà không quên chào bác Thanh. - Bác ơi. Cháu đi đây xíu. - Cháu đi đâu thế. Bác hỏi tôi. - Dạ cháu đi làm thêm, thôi cũng muộn rồi. Cháu đi đây. - Ừ thế cháu đi cẩn thận nha. - Vâng. Tôi phóng nhanh đến nhà cô Ánh vì cũng quá giờ rồi. - King coong. Tôi nhảy xuống xe chạy tới bấm chuông. - Giờ mới mò mặt đến à. Nhỏ Phương mặc quần thun ngắn với cái áo ba lỗ. Tôi im lặng không nói gì mà dắt xe vào, nhỏ thì lo đóng cửa. - Tên kia sao ta nói mi không trả lời. - Nhanh lên vào học. Tôi khó chịu nói. - À á mi tỏ thái độ gì thế. Muốn ăn cước của chị không cưng. Nói xong nhỏ đứng thủ hai tay nắm quyền để hờ phía trước ngực. Tôi không nói gì mà lấy cặp sách trong giỏ xe mà đi vào nhà. - Vùùùù. Phương lấy chân trái đá tôi. Tôi xoay người lấy tay đỡ cú đá đó. - Rách quần giờ. Tôi troll nhỏ mà bước vào. - Mi mi... hừ. Khỏi phải nói mặt Phương đỏ lựng mà không làm gì nữa. Nhưng chiêu trò của nhỏ này chưa dừng tại đây. - Quân, cháu tới rồi à. Cô Ánh thấy tôi đến thì mỉm cười nói. - Vâng, cháu mới tới ạ. - Phương, mặt gì mà nhăn như khỉ thế con. Lên phòng học đi. Cô Ánh nói thì nhỏ Phương lại nhìn ánh mắt hình viên đạn qua tôi. - Vâng. Bước đi cùng nhỏ vào phòng. Căn phòng nhỏ vẫn thế, nó có một mùi thơm thoang thoảng tỏa ra. - Hôm nay anh sẽ ôn lại toán lớp 8 nhé. Anh nghĩ môn toán em bị mất gốc rồi. Tôi nói - Cái gì cơ. Anh, em nào ở đây. Không phải hôm qua đã nói trước rồi. Ông hơn tui có 1 tuổi chứ mấy. Phương hếch mặt cãi cùn. - Hơn 1 tuổi cũng là hơn 1 năm trải đời đấy. Hôm qua mình cũng nói rồi bạn ăn mặc kín đáo một chút đi. - Tui ăn mặc thế này có ảnh hưởng tới tiền ăn sáng của ông không. - Tui sẽ cho ông ra khỏi đây. Ông sẽ là gia sư thứ 8 đấy. Nhỏ Phương cười. - Vinh dự quá nhỉ. Giờ thì học, không thì anh xuống nói với cô Ánh. Tôi nhìn thẳng vào mặt nhỏ. - Đây 5triệu đấy, ông cầm đi, nó đủ để ông ăn sáng cả năm đấy. Phương không chú ý tới lời tôi nói mà bước lại phía tủ đưa ra một sấp tiền đặt trên bàn. - Có từng này thôi à. Tôi cầm sấp tiền lên mà nhếch mép nói. - Sao, còn chê ít à. Phương khoanh tay trước ngực nói. - Ít quá có từng nào đem hết ra đây. Tôi nhìn nhỏ nói tiếp. - Đấy 3 triệu nữa. Phương lại phía tủ đem ra một sấp nữa. - Cảm ơn. Tôi mỉm cười. - Nhưng mình không cần số tiền này bạn à. Bạn không thử nghĩ xem năm nay là cuối cấp 2 để tiến tới cho tương lai sáng hơn. Nó quyết định cho tương lai của bạn đấy. Bạn xem số tiền 8 triệu này lớn lắm à. Haizz. Nó không lớn như bạn nghĩ đâu. Ba mẹ nuôi bạn 15 năm bạn xem số tiền và công sức của ba mẹ không bằng 8 triệu đồng này à. Đối với mình số tiền này số tiền này lớn thật. Nó có thể cho anh em mình đi học. - Bạn sống ở đây thì có đủ điều kiện rồi. Không giống như những người nghèo chúng mình. Mình đã phải đi làm kiếm tiền từ lúc còn nhỏ. Thế nên mình hiểu về cuộc sống rất quý và tôn trọng, đề cao chữ TIỀN. - Bạn cất đi, mình sẽ không nói chuyện này với Cô Ánh đâu. Chắc hẳn bạn sẽ tìm được gia sư khác giúp bạn. Mình xin phép, mình về. Tôi cất sách vở vào cặp. Tiền thì tôi để lại trên bàn học. Từng bước từng bước tôi bước ra phía cửa. Đang tính mở ra thì cánh cửa đã tự mở ra và người bước vào không phải ai khác chính là cô Ánh. - Cháu lại ngồi đây đi. Cô Ánh mỉm cười nhẹ nói. - Dạ vâng. Tôi lại bước vào phía trong. Quay sang Phương thì thấy nhỏ cười. - Trước hết cô xin lỗi cháu nhé. Cô và bé Phương muốn thử xem cháu như thế nào? Cô muốn cho con cô tìm được một gia sư tốt, thật thà. Mà không tham lam. Lần đầu cô cũng thấy cháu không giống những gia sư trước. Nhưng cô không thể để bé Phương bị nguy hiểm khi cô chưa thử qua cháu. Thế nên cháu cho cô và bé Phương xin lỗi nhé. Cô Ánh từ từ nói. - Em xin lỗi nhé... hihi. Phương cười. - Dạ, không sao đâu cô. Cô cũng muốn tốt cho Phương mà. Người mẹ nào cũng muốn dành những thứ tốt nhất cho con mình mà. Tôi quay qua nói. - Cảm ơn cháu đã hiểu nhé. Giờ hai đứa học bài đi cô xuống dưới nhà đây. - Vâng... [next]Chap 74- Nhìn gì nữa, lại học thôi. Tôi quay sang thì thấy Phương nhìn. - Hihi. - Cười gì? Tôi nheo mắt hỏi - Anh có bạn gái chưa? Phương tay chống ở dưới bàn rồi nghiêng đầu qua tôi hỏi. - Liên quan quá ha. Tôi loay hoay soạn sách vở trong cặp ra. - Lên mặt rồi đấy, hỏi mà cũng chảnh. Phương lấy sách vở ra vẻ mặt nhìn giống như là đang dỗi. - Em giở lại sách học từ đầu nhé. Bước đầu tiên muốn học giỏi môn toán là mình phải biết công thức của nó. - Ừ. Ngắn gọn đi. Nhỏ nói cộc lốc. - Mình làm bài toán này trước nha. Tôi chỉ vào trong sách. - Ừ ông cứ chỉ bài nào đi tui làm cho. - Ơ, bài 2 trong sách đấy. - Ừ. Ngồi xem Phương giải cũng chán tôi bắt đầu nhìn xung quanh phòng một lần nữa. Căn phòng sạch sẽ, gọn gàng. Tôi bước dậy khỏi bàn học bước lại gần cửa sổ ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài. Nhìn phía xa thì chỉ nhìn thấy những ánh sáng phát ra từ đèn cao áp. Còn lại là một không gian bao trùm toàn là màu tối. Tôi lại nhớ về gia đình. Không biết ba mẹ và bé Cún đang làm gì nhỉ. Họ có nhớ đến tôi không. Gia đình thì không có điện thoại để mà liên lạc. Không biết mùa màng sao rồi, cày bừa thế nào rồi. Khoé mắt tôi lại bắt đầu ươn ướt. Tôi thấy mình quá nhỏ bé khi sống giữa cái thủ đô to lớn này. Từng giọt nước mắt chảy ra, trong đầu lại suy nghĩ về chuyện tiền bạc. Tôi đang vay 2 triệu của thằng Hòa, còn tiền nợ của Hân với thằng cha đó nữa. - Ông, tui làm xong rồi. Lúc đó tôi mải suy nghĩ nên không chú ý tới xung quanh. - Nè. - Gì gì thế. Tôi lấy tay quệt nước mắt rồi quay lại nhìn Phương. - Ông khóc à. Phương nhìn thẳng vào tôi hỏi. - Đâu đâu, anh ngáp dài ý mà. Tôi giả vờ ngáp rồi lấy tay che miệng lại. - Ờ, lại xem tui giải đúng chưa kìa. Phương đi lại ngồi vào bàn học. Tôi thì hướng mắt nhìn theo rồi tự nhủ "Công nhận da nhỏ trắng thiệt... " - Ông nhìn gì đấy. Phương theo phản xạ không điều kiện nhỏ quay lại nheo mắt nhìn tôi. - Ơ, anh có nhìn gì đâu. Tôi lắp ba lắp bắp nói. Trong hoàn cảnh đó thằng con trai nào mà không nhìn chắc hẳn đứa đó bị Bê Đê. - Rõ là có nhé, hứ. - Đâu, đưa anh xem nào. Tôi lảng sang chuyện khác. - Thế nào đúng chưa. Phương chống cằm đưa mắt nhìn tôi. Phương sở hữu một khuôn mặt xinh, vóc dáng cũng được. - Đúng òy đó. - Chuyện... tui mà lại. Thấy tôi khen, Phương hí hửng lên mặt liền. - Mới bài dễ mà nhìn cái mặt kìa. Tôi trề môi đáp. - Cái mặt sao. Nhiều đứa muốn được giống cái mặt này cũng khó đấy chứ chả đùa. Phương nói lí. - Thôi được rồi, cho em thắng. Giờ làm tiếp bài thứ 2 nhé. Làm được cái này có thưởng. Tôi nháy mắt nói. - OK, quân tử nói lời phải giữ lời đấy nhé, ngoéo tay nào. Phương đưa ngón tay út ra. - Ok, hìhì. Tôi cũng đưa ngón tay út ra móc ngoéo với nhỏ. - Bài nào nào. Đưa ra chị xem. Phương bắt đầu lên mặt. - À được lắm nhóc, à quên. Nếu bé không làm được thì sao nhỉ. Tôi lấy ngón trỏ đưa lên má đập đập nhé. - Thì em hát cho anh nghe một bài. Thế được chưa. Sau một lúc Phương cũng suy nghĩ xong và nói. - Nhớ nha ngoéo tay nào. Ai không làm người đó là con heo. Tôi nói. - Ờ thì ngoéo, xem ai sợ ai, hứ. - Để xem bài nào nào, làm bài 5 trong sách đi. Tôi nhìn một lượt xem thế nào. Cuối cùng chọn bài 5. Nhìn vào thì có vẻ dễ nhưng có một chỗ trong bài để đánh lừa học sinh. - Ting... Ting. Tiếng chuông tin nhắn điện thoại. Phương xem tin nhắn nhưng không trả lời lại. Tôi nhìn qua thì thấy thế. - My love, I and U... Sau một lúc thì có ai gọi đến. - Alô. -... - Tớ đang học bài, không đi chơi đâu. -... - Thôi, tớ cúp máy đây. Không để người bên kia ú ớ một câu nhỏ tắt cái rụp. Tôi thì lại phía cửa sổ để cho Phương tập trung làm nhìn nhỏ có vẻ kiên quyết lắm. Tầm 5 phút tiếng chuông lại kêu. Phương khó chịu tắt điện thoại. Nhưng đối phương bên kia cứ gọi. - Anh nghe điện thoại giùm em. Nhỏ bực mình nói. - Sao lại đưa cho anh. Tôi nói. - Anh cầm để em còn làm bài. Phương nhíu mày khó chịu đưa tôi cái samsung galaxy s2. - Ờ. Tôi bước lại cầm lấy điện thoại. Được một lúc thì trên màn hình xuất hiện tên người gọi tới là Bình Điên. - Alô. Tôi nói. - Phương sao cậu không... Ai đấy. Thằng bên kia nói. - Phương đang học, thế nhé. Tôi nói xong rồi tắt. Tiếng điện thoại lại vang lên. Tôi bực mình nghe tiếp. - Mày là thằng nào, sao cầm máy Phương. Thằng bên kia hùng hổ nói. - Tao là anh con bé Phương. Nó đang học, đừng làm phiền. - Đ** con mẹ mày, đưa máy cho Phương nhanh. Phương có anh cái shit. - Im lặng và ném điện thoại ở giường nhỏ, để cho thằng kia tự độc thoại một mình... [next]Chap 75Sau một lúc thì thằng kia cũng tắt. Tôi lại ung dung ra ngồi gần cửa sổ. Nhưng chưa được bao lâu thì lại có đứa khác gọi. Tôi lại phải lò dò bước lại nghe. Nhìn vào màn hình điện thoại thì thấy chữ TÓ và ảnh của một thằng nào đó trông cũng đẹp trai, trắng trẻo. Tóc dựng, cạo trắng 2 bên. Nhìn vào Phương thì thấy nhỏ đang chú ý làm bài nên không muốn nói. Thế là tôi lại trượt trên màn hình để nghe. - Alô. - Phương, em đa... alô, ai đấy. - À Phương đang học nhé, cháu gọi lại vào ngày mai nhé. Tôi giả nói để thằng kia tưởng là Ba Phương. - Bác à, thế bác tên gì? - Phương. Ba em tên gì? Tôi để điện thoại ở xa rồi bước lại hỏi. - Ba em tên Minh. Mà anh hỏi làm gì. Phương quay lại nheo mắt hỏi tôi. - À không có gì. Anh hỏi thế thôi. Tôi nói chạy lại cầm điện thoại lên. - Bác tên Minh có gì không cháu. - Ờ thế thôi. Khi nào bác cháu ta gặp nói chuyện phát. Thằng kia nói giọng kiểu đấy chắc hẳn biết tôi giả dọng rồi. - Za... Xong rồi. Phương đưa tay lên vươn vai, may là tôi chỉ nhìn từ phía sau. Nều mà phía trước thì chắc hẳn nằm ra mà ngất, máu mũi chảy đầy nhà mất. - Xong rồi đưa anh xem nào. Mất quà hay được nghe hát nào. Tôi nói. - Quả này mà sai, em thề em hứa từ mai em sẽ... Phương nói một đoạn rồi ngắt. - Sẽ gì? - Sẽ làm đúng, hihi. Nhỏ híp mắt cười, nhìn dễ xương lắm. Hôm nay tóc Phương được xõa sang một bên. Trên đầu có một chiếc cài to màu đỏ. Nói chung lại là Xinh. - Uầy. - Anh xem đi. - Chỗ này đúng rồi, em làm theo công thức này đúng rồi. - Yeahhhh. Thưởng em đi. Haha. Phương vui mừng cười lớn. - Anh đã nói hết đâu. - Sao nữa em làm đúng rồi mà. - Cách làm của em đúng nhưng trong bài này người ta đã đánh lừa chúng ta một chỗ. Đoạn này em nên chuyển sang đây và kết quả là bằng 129. Tôi nói. - Huhu. Thế là sai hở. Phương cúi mặt xuống bàn. - Ê ê, hát nào. Ngày mai lại tiếp tục, hèhè. Tôi cười trêu Phương. - Anh biết bài rap Thu Cuối không. Phương quay sang hỏi tôi. Tay thì cầm cái bút vẽ vẽ trong vở nháp. - Có chứ. Sẵn sàng để bắt đầu chưa. Tôi hí hửng đáp. - Đợi em lấy máy tính bật beat đã. Mà anh phải rap cùng em. Không thì làm sao em rap được. - Ok luôn. Nghe đến rap thì tôi cũng khoái lắm. - Hìhì. - Nào bắt đầu nhé. Nhỏ Phương đưa máy tính ra và mở beat ra. - 1 2 3 yô... 5 phút trôi qua tôi và nhỏ cũng rap xong. Nói qua giọng của Phương, sở hữu một cái giọng trong và cao. - Em hát hay qua nha. Tôi nhìn qua nhỏ nói. - Ồ uôi, anh cũng rap hay không kém á. - Ờ, giải lao thế được rồi nhé. Lại học nào. Tôi nói. - Tí nữa đi. Học suốt à. Phương làm mặt nũng nĩu lắc đầu. - Giờ không học thì làm gì. Tôi ngạc nhiên hỏi lại. - Thôi, giờ làm thêm 2 bài dễ nữa. Rồi chơi gì thì chơi nhé. Tôi nói tiếp. - Vâng. Phương phồng má xụ mặt xuống nói. - Giờ em làm bài 6, bài 7 nhé. Có gì không hiểu thì hỏi anh. - Ờ. Sau một lúc thì nhỏ cũng làm xong. - Em làm xong rồi nè. Anh kiểm tra đi. - Ờ làm đúng rồi nè. - Hihi. Tôi nhìn lên đồng hồ nhỏ Phương để trên bàn học thì cũng gần 21h rồi. - Chào cô chú cháu về. Bước xuống nhà tôi thấy cô Ánh và chú Minh đang ngồi xem film. - Ờ cháu về cẩn thận nha. Cô Ánh quay đầu lại nói. - Vâng, thôi cháu về đây ạ!!! Tôi bước ra ngoài sân và phóng xe về như bình thường. Đi một quãng nữa thì thấy tiếng xe máy chạy phía sau theo quán tính thì tôi cũng nhìn lại xem thế nào. Thì thấy 3 xe máy đi dàn hàng phóng nhanh tới tôi. Tôi nghĩ chắc sẽ bị úp sọt rồi. Đề ga phóng hết mức thấy đường nào tôi quẹo đường đó. Sau một lúc nhìn lại phía sau thì không thấy xe nào nữa tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng điều đó là sai lầm đang đi tìm lối ra đường lúc nãy thì thấy một chiếc xe máy phóng nhanh tới. Tôi liền quay đầu xe và phóng đi. Trên đường tôi suy nghĩ chắc hẳn là mấy thằng lúc nãy gọi Phương. Đang đi thì thấy phía trước là ngõ cụt mất rồi. - Bác Minh đây hả. Mình gặp nhau rồi. Thằng này nhìn giống thằng trong điện thoại Phương lưu tên là Tó. - Nhìn thế mà cũng liều mạng mày nhỉ. Dám đến nhà Phương tán luôn. Thằng khác nói thêm vào. - Gọi mấy thằng kia về trước đi. Ở đây 3 thằng ta lo được rồi. Thằng tóc dựng nói. - Giờ tính thế nào đây thằng cu. Quỳ xuống xin lỗi anh hay là muốn nhừ xương đây. Thằng khác nói vào nhìn thằng này thì có cái đầu trọc. - Mình với Phương không có gì với nhau cả. - Không có gì, sao mày nghe điện thoại của Phương. Thằng tóc dựng nói - Mày có biết tao đang tán nhỏ không. Nó nói tiếp. - Haizz. Liên quan quá nhỉ. Tôi thở dài nói. Xe thì dựng phía sau lưng rồi. - Cứng quá nhỉ... [next]Chap 76- Lên tụi bay. Cho thằng cu này ăn hành đuê. Thằng đầu trọc nói. Thế là 3 thằng nhào vào đánh tôi. Nhưng tôi cũng đã từng học làm sao mà để bị đánh dễ dàng thế được. Thằng tóc dựng tay nắm thành quyền nhắm vào mặt tôi mà đấm. - Vùùù. Tôi xoay người tránh cú đấm của nó. Thấy thế thằng đầu trọc với thằng tóc dựng nhảy vào đánh tôi. Tụi nó cứ đánh, tôi cứ lùi lại và đỡ chứ không thể tấn công được. Người tụi nó cao to trắng hôi hơn tôi tưởng. Những cú đấm đều dồn hết lực. Khiến một lúc hai tay cũng mỏi rũ ra. - Khự. 2 đánh 1 nhục như con tó. Tôi lùi lại và thở dốc nói. - Không phải khích tướng. Đấm chết nó tụi bay. Thằng tóc dựng nói. 2 thằng lại xông vào tiếp. Tôi nhảy lên xoay người đá thằng đầu trọc vào hông nhưng nó né được. Đang được đà tôi tránh những cú đấm của thằng tóc dựng mà dồn tấn công vào một thằng đã. Thằng đầu trọc mất đà, nó đưa tay ra đỡ nhưng cũng đã quá muộn tôi lấy hết sức đấm vào bụng nó. Nó khụy xuống ôm lấy bụng. Thằng tóc dựng một bên thấy thằng kia bị đánh cũng tính xông lên nhưng bị tiếng nói của thằng khác khiến nó dừng lại. - Từ từ đã mày, cầm cái này mà chơi nè. Lâu giờ tôi cũng không chú ý thằng này. Thằng này là thằng Bình, tôi nhìn mặt thấy giống trong màn hình điện thoại. - Mày ngon quá nhá. Lấy hàng lúc nào tao không biết. Tưởng bỏ mặc anh em. Thằng tóc dựng cười. - Đến lúc kết thúc rồi mày, haha. Thằng Bình cười. Bây giờ tình hình hiện tại rất không có lợi cho tôi. Tay của hai thằng đó cầm một khúc gỗ dài tầm 40cm. Khúc gỗ vuông có 4 cạnh xung quanh điều đó làm tôi hơi rùng mình. Hai thằng kia cùng xông vào cùng một lúc. Tụi nó cầm khúc gỗ tiến tới đánh tôi, tôi phải né chứ đưa tay ra đỡ cũng không được đánh cũng không xong. Từng dòng suy nghĩ trong đầu hiện ra. "Trong tình cảnh này chắc hẳn sẽ nằm viện ít ngày rồi. Nhưng tiền lấy đâu ra. Giờ nếu mà chạy thì xe đạp điện sẽ bị chúng nó phá mất... " Kết thúc dòng suy nghĩ tôi cắn răng nhảy vào mà đánh. - Hự. - Mày ngon nha, ngon xông vào. Haha. Thằng Bình nói. - Để rồi xem. Tôi nhếch mép cười. - Tao chết cũng phải cho tụi bay lê lết. Nào thì chết. Tôi nhảy vào đánh tụi nó thì khúc gỗ đánh. Từng cú đánh khiến tay tôi như muốn gãy vụn ra. - Chết con mẹ mày nè. Thằng tóc dựng nói mà cứ phang vào tôi. - Định mệnh. Tôi cắn răng chịu đựng dù hai cái tay đã hết sức mà muốn thả lỏng. Nhân lúc thằng tóc dựng cứ phang tôi, tôi cũng tránh né được ít phát và dùng sức của cái tay phải. Lúc nó không chú ý tôi đấm vào phía sau đầu nó. Nó khuỵu xuống. Tôi nhảy vào mà đấm vào mặt nó. Mọi cú đấm của tôi đều dồn hết lực. Tôi dường như không điều khiển được hành động của bản thân nữa. Đôi tay dù muốn gãy rũ nhưng tôi vẫn cố sức để đấm. - Bốp. Một cú đánh của thằng Bình dành cho tôi ở phía sau lưng. Tôi lơ mơ thân hình đổ rụp xuống. Mắt tôi có vẻ như mờ đi nhưng tôi vẫn cảm nhận được xung quanh. Nó lấy khúc gỗ đánh vào người tôi. Toàn bộ giác quan như bị tê liệt cả. Từng giọt nước mắt tuôn ra, có phải số tôi đã định phải chịu khổ như vậy không. Sau một lúc thì tôi cũng không cảm nhận được cái gì nữa. Đôi mắt nhắm lại, xung quanh là một màu đen tăm tối. - Tách... tách. Tôi lờ mờ mở mắt. Thì ra là mưa, chắc nó cũng thương tôi. Hình ảnh thằng con trai nằm giữa đường hẹp ở trong ngõ, máu me đầy mình. Những giọt mưa chảy lên khuôn mặt tôi, tôi cảm nhận được nó. Sau một lúc tôi cố gắng chống hai tay để ngồi dậy nhưng không thể. Hai cánh tay đau và rát lắm. Vật lộn mãi mới ngồi được dậy. Tôi cố gắng lết vào một bức tường để dựa mình vào đó. Cơn mưa vẫn không có dấu hiệu ngừng lại. Máu trên đầu vẫn cứ chảy ra. Chẳng lẽ tôi phải chết ở đây sao. Ngồi một lúc thì mắt tôi lại muốn thả mình vào giấc ngủ nhưng tôi cố gắng đứng dậy để lết về. Nhưng biết về đâu đây. Về nhà bác Thanh thì không được còn về nhà ai đây. Tôi cố dựa thân mình vào bức tường để rướn người dậy. Từng bước đi tập tễnh tới cái xe. May là tụi nó không phá cái xe của tôi. Xe đạp điện đã bị thấm nước mưa nên cũng trục trặc. Hai tay run run nắm lấy tay cầm mà sao khó quá. Tôi đề ga và đạp để đi, ngoài đường tầm này cũng ít người qua lại. Có nhiều đi qua cũng nhìn. Nhưng tôi mặc kệ. VÌ TÔI QUÁ MỆT MỎI RỒI... [next]Chap 77Tôi cố gắng giữ vững tay lái nhưng không thể. Từng hạt mưa cứ tuôn xuống xối xả vào mặt tôi. Nhìn xung quanh tôi cảm thấy mọi thứ như nhoè đi. "Xoảng" tôi và xe đổ rụp xuống đường. Tôi hoàn toàn không cảm thấy bị đau nữa. Vì từng bộ phận đã bị tê vì lạnh. Mọi thứ xung quanh tôi còn là màu đen và tôi thiếp đi lúc nào không hề hay biết. Một cánh đồng lúa hiện ra trước mắt tôi. - Anh Quân. Bé Cún thấy tôi liền vẫy vẫy tay. - Hì. Cún ra đây với ai thế. Tôi quỳ xuống vuốt lấy đôi má của em. - Dạ ở nhà chán quá em ra đây chơi thôi. Cún phồng má nói. Tay thì cầm ngọn cỏ chơi. - Anh đi chơi với em nhé. Bé mỉm cười đưa tay ra. - Ok hì. Tôi nắm lấy tay bé, bàn tay nhỏ nhắn mềm mại. Tôi và bé đi suốt hết đường trên cánh đồng. - Anh Quân nhắm mắt lại đi. Cún nhí nhảnh khươ khươ ngọn cỏ trước mặt tôi. Tôi nhắm mắt lại, một lúc vừa mở mắt ra thì không có ai đấy nữa. Tôi chạy xung quanh tìm em nhưng không thấy. Từng bước chân tôi mỏi rũ vì chạy. Tôi dừng lại hai tay chống xuống đầu gối mà thở. - Quân. Một giọng nói nghe quen thuộc. - Linh. Sao cậu ở đây thế? Tôi ngước mắt nhìn. - Cô ấy đi cùng tôi. Tiếng của thằng con trai, không ai khác chính là thằng Hùng. Hắn chẳng phải tán Uyên sao. Sao giờ lại cùng Linh. Từng câu hỏi được đặt ra trong đầu tôi. - Linh, cậu yêu anh ta à. Tôi nhìn Linh. - - Đúng. Linh là bạn gái của tôi. Thằng Hùng nói tiếp. - Mà sao hai người ở đây. Tôi hỏi tiếp. - Vì bọn tao thích... Tôi lại quay đầu đi vì không muốn làm phiền họ. Đang đi thì thấy phía trước có căn nhà nhỏ. Tôi nhìn sao mà quen quá. - Mẹ. Bước vào tôi thấy mẹ đang ở ngoài sân cày lúa. - Quân con về lúc nào thế. Mẹ tôi chạy ra. - Dạ con mới về mà mẹ. Tôi mỉm cười nhìn mẹ. - Vào nhà đi con. - Vâng. Tôi bước vào thì thấy ba tôi cùng bé Cún đang ở dưới bếp nấu ăn. - Quân mới về à con. Ba tôi nói - Dạ con mới về. Có cần con giúp gì không? - Thôi. Con mới về thì nghỉ tí đi. Để ba nấu ăn cho. Tôi nhìn xung quanh ngôi nhà. Mọi vật vẫn y như cũ. Đang tính đi xuống bếp thì mọi cảnh vật xung quanh bỗng biến thành màu trắng. - Ba mẹ ơi... Ba mẹ đâu rồi... Tiếng của tôi phát ra. - Bác sĩ, thằng bé tỉnh rồi. Tiếng nói của một người lớn tuổi. - Để tôi xem. Tôi lờ mờ mở mắt, mọi thứ xung quanh nhạt rồi dần dần hiện rõ ra. - Á đau... Tôi cố gắng ngồi dậy nhưng không thể. Tôi nhìn xuống phía dưới thì thấy hai tay đang được băng lại. - Cháu tỉnh rồi à. Đập vào mắt tôi là một bác lớn tuổi. - Vâng. Cháu đang ở đâu đây ạ. - Bệnh viện, tối hôm trước lúc bác đi làm về thì thấy cháu đang nằm ở dưới đường. Máu me đầy mình nên bác đưa vào đây. Bác ấy nói. - Vâng, cháu cảm ơn. Hai hàng nước mắt lại trào ra. - Giờ cháu có thể nghỉ lấy sức rồi có thể xuất viện. Bác sĩ nói. - Thôi. Bác cho cháu xuất viện bây giờ luôn cũng được. Cháu cảm thấy khỏe rồi. Tôi nói dối vì nếu ở lại lâu thì tiền viện phí lấy đâu ra mà trả. - Cháu yên tâm ở đây nghỉ ngơi đi. Tiền viện phí bác lo hết rồi. Bác trai cười hiền nói. - Nhưng cháu... - Không nhưng nhị gì hết, giờ cháu cứ nghỉ ngơi đi. Mà cháu có số điện thoại người nhà không. - Dạ không, cháu ở dưới quê lên ở với bác. Học và đi làm luôn. Hôm trước đi dạy về thì bị mấy thằng vây đánh. Tôi nói. - Tuổi trẻ bây giờ thế đấy. Thôi, cháu nghỉ ngơi đi. Lúc nào bác tới thăm. - Vâng. Tôi đã nghỉ học 2 ngày rồi. Không biết bây giờ bác Thanh và thằng Lâm sao nhỉ. Còn việc gia sư nữa... Tôi suy nghĩ rồi từ từ chìm vào giấc ngủ. Sáng ngày thứ 5 thì tôi được bác sĩ cho xuất viện. Tôi có hỏi bác sĩ là bác cứu tôi tên gì? Ở đâu? Để sau này đến để trả ơn. Bước ra cổng bệnh viện thì mọi người đều hướng mắt vào tôi. Hai tay thì đều băng bó. Trên đầu thì cũng được băng nhưng ít hơn. Bộ quần áo vẫn đang thấm máu vì dù giặt qua nhưng vẫn không thể tẩy hết màu đỏ. Mọi người đi qua chỉ trỏ có, thương hại có. Tôi cứ đi bộ như thế vì đường xá vẫn chưa quen nên gặp ai tôi cũng hỏi đường. Đi được một đoạn đường thì cũng may gặp được một bác xe ôm tốt bụng. - Nhà con ở đâu, bác chở về cho. - Dạ thôi bác ạ, con không có tiền đây ạ. Tôi mệt mỏi nói. Dù xuất viện nhưng trong người tôi vẫn còn sốt và mệt. - Tiền nong gì? Lên đi bác chở về. Nhìn cháu đi mà khổ quá. - Vâng. Cháu cảm ơn. Bác chở cháu về số nhà xyz. Đường Hồ Tùng Mậu ạ. Đi một lúc cũng tới. Tôi cảm ơn bác rồi thất thểu bước vào trong ngõ. - Lâm. Tiếng tôi nói nhỏ. - Quân mày sao thế? Có sao không? sao lại ra thế này. Nó hớt hải chạy lại... [next]Chap 78- Quân. Cháu sao thế. Sao lại băng bó cả người thế cháu. Bác Thanh chạy vội ra xem tôi thế nào. - Dạ cháu... cháu bị tai nạn. Tôi nói dối. - Cháu không sao chứ. - Dạ không, cháu thấy hơi mệt. - Mày mất tích 2 ngày, Ngọc 2 ngày này qua hỏi thăm mày liên tục đấy. Thằng Lâm nói. - Tí mày đi học thì nói giùm với Ngọc. Xin cô cho tao nghỉ một ngày nữa. Tôi quay sang nói. - Ừ thôi, mày nghỉ đi. - À mà nhớ nói giùm tao là tao bị ốm nhé. Tôi nói với nó. - Ok. Tôi lại nằm lên giường, một lúc sau tôi lại thả mình vào giấc ngủ sâu. - Quân. - Sao cậu ấy lại bị như thế. Tiếng của Ngọc. - Ơ, Ngọc à. Tôi lờ mờ mở mắt ra. - Quân, sao cậu lại... - Tớ bị tai nạn rồi may lúc đó có người đưa vào viện. Tôi nói - Thế cậu nghỉ đi. Chiều tớ qua thăm mà mấy bạn trong lớp cũng lo cho Quân lắm đó. - Thế Ngọc có nói gì với họ không? Tôi hỏi. - Có. - Uầy, Lâm đỡ tao dậy mày. Ngủ cả sáng đau lưng quá. Tôi nhíu mày nói. - Ờ. Ngọc cũng ra về, tôi được thằng Lâm đỡ dậy. Nhìn lên đồng hồ thì cũng gần 12h. - Cháu làm phiền gia đình. Bước xuống bếp tôi thấy bác Thanh đang chuẩn bị dọn cơm lên. - Có gì đâu cháu. Cứ xem như đây là nhà mình là được rồi. Bác ấy nở nụ cười hiền nói. - Vâng. Được một lúc thì cơm canh cũng được dọn lên. - Ăn đi mày. Thằng Lâm không chú ý đến tôi bị cả hai tay mà nó cứ nhai ngồm ngoàm. - Mày nghĩ tao gắp bằng chân à. Tôi nói. - Lâm gắp cho Quân đi. Tay như thế làm sao ăn. Bác Thanh nhăn mặt nói. - Nè, ăn đi cho chóng lớn em gái. Thằng Lâm troll tôi. - Hừ. Tôi cũng phải nhịn mà cố nuốt. Sau này tay khỏe lại giết nó sau. - Nhìn gì thế mày. Tôi quay sang nó hỏi. - Có người đẹp mày ơi, hình như đến nhầm nhà. Thằng Lâm ngây thơ nói. Tôi quay ra phía cổng thì thấy Hân, Ngọc, Linh, Uyên, Lan Anh, Trang, Chị Linh, Chị Oanh đi vào trước còn ở phía sau là tụi thằng Hoà, Phong, Khánh, Trung, Phương, Quang và anh Long. - Quân. Hân là người chạy vào đầu tiên. Từng giọt nước mắt rơi xuống trên khuôn mặt đáng yêu đó. - Huhu, sao cậu thế này. Huhuhu. - Cháu chào bác. Toàn bộ team chào bác Thanh. - Chào các cháu, các cháu ngồi đi. - Tớ không sao mà, đừng khóc thế chứ. Tôi lấy cánh tay phải chùi đi những giọt nước mắt trên khuôn mặt Hân. Tôi biết nhỏ cũng lo cho tôi lắm chứ. - Huhuhu, sao cậu lại thành ra thế này. Hân vẫn khóc, nhỏ đứng lên choàng ôm lấy tôi. - Tớ không sao mà đừng khóc. Ngoan nào. Tôi lấy tay phải ôm qua lưng Hân nói. - Hức, như thế mà không sao à. Sau một lúc đứng như vậy thì Hân mới chịu bỏ tay ra. - Hức, Quân không sao chứ. Lan Anh cũng khóc. - Tớ không sao không sao mà. Tôi cười gượng gạo đáp. - Nhóc có sao không. Chị Oanh nói. - Dạ không, hìhì. - Tí nữa Hòa và mấy ông này nữa đưa Quân về nhà để tụi tôi tẩm bổ. Trang mắt đỏ hoe nói. - Ok, yes madams. Tôi nhìn Linh và Uyên hai nhỏ cũng nhìn tôi. Trong mắt của hai người ấy tôi cảm thấy một cái gì khó hiểu khó diễn tả. - Con cảm ơn gia đình nhiều. Thôi, con không dám làm phiền gia đình nữa. Con xin phép. Tôi mỉm cười nói với bác Thanh. - Không có gì đâu con. Khỏe thì tới chơi gia đình bác nhé. - Vâng. - Thôi, tao về nha mày. Chị Linh, Ngọc em/tớ về nha. Tôi nói. - Nhớ giữ sức khỏe nhé. Cả 3 người đồng thanh. - Quân, sao mày... Thằng Hòa hỏi tôi. - Khi nào tao kể cho. Tôi nói. - Giờ gọi taxi chở Quân về. Ai đi với em ấy. Chị Oanh nói. - Để em cho. Linh, Hân, Uyên đồng thanh. - Thế 3 em đi theo nhóc nhé. Tụi chị về trước đây. - Vâng. Thế là chỉ còn lại 4 người đứng đó. Tôi thì không muốn nói chuyện Uyên, Linh vào lúc này. Được một lúc thì 4 đứa lên taxi. Tôi thì ngồi giữa ở ghế phía sau sau. Hân ngồi bên trái tôi. Ở bên phải thì Uyên và Linh cùng ngồi đó luôn. Dù ở phía trước có một cái ghế đang bỏ không. - Cháu nào lên ngồi ghế trước đi. Bên sau chật rồi. Chú tài xế taxi nói. - Thôi, như thế này cũng được không sao đâu chú. Linh nói. - Thế cũng được mấy cháu chịu khó nhé. Đi được một lúc thì tôi nóng không chịu được. Ngồi chật khiến tôi mỏi. - Chú ơi, dừng xe cho cháu lên phía trước đi ạ. Chật quá. Tôi nhăn mặt nói. - Đợi chú tí. Được một lúc thì tôi cũng được giải thoát mà lên ghế phía hàng trên ngồi. - Tay với đầu cháu sao thế. Chú tài xế taxi quay qua tôi hỏi. - Dạ cháu bị ngã xe. Tôi nói dối. - Hiện giờ tai nạn giao thông nhiều. Nên chú ý đi cháu à. - Vâng. Tôi quay xuống nhìn 3 người con gái. Trong ánh mắt họ đều có một sự khác nhau. Và tôi không giải thích được trong những ánh mắt đó nói lên điều gì... [next]Chap 79- À chú ơi. Chú đi đến số nhà 402. Đường xyz. Tôi nhớ còn một chuyện chưa làm. - Quân, cậu tới đó làm gì?. Hân hướng mắt lên nhìn tôi nói. - Tớ có chuyện cần làm. Đi một lúc cũng tới nơi. - Mấy cậu ngồi đây tí nha. Tớ vào chút rồi ra. Tôi quay xuống nói. Bước ra khỏi xe tôi chạy lại bấm chuông. - King coong... King coong. - Quân, Anh bị sao thế. Không lẽ chuyện thằng Bình nói là thật. Bé Phương đi ra mở cổng, nhỏ nhìn tôi lo lắng. - Hì anh không sao mà. Tôi cười nhẹ. - Tại em hết, huhu. Em... em xin lỗi. Phương oà khóc. Nhỏ vẫn thế mặc quần thun, áo ngắn. Hôm nay tóc được xoã xuống sang hai bên. - Anh có sao đâu. Khóc làm gì. Tôi cười. - Vì một cuộc gọi mà mấy thằng bạn em làm ra như vậy. Phương cứ đứng khóc. - Anh không... - Ai đã làm Quân ra thế này. Tiếng nói lạnh lùng phát ra từ Linh. Tôi ngạc nhiên quay sang thì thấy Uyên, Linh, Hân đứng ở một bên từ khi nào. - Ơ không có gì đâu. Tôi quay lại nói. - Bạn có thể nói cho mình nghe được không. Uyên nhẹ nhàng nhìn Phương nói. - Không có gì... - Cậu im đi để tớ hỏi. Linh lạnh lùng nói lớn. - Ơ thật ra mọi chuyện là... blap... blap. Phương bắt đầu kể lại. - Cậu đi làm gia sư hả Quân. Hihi. Làm gia sư cho tớ với. Hân quay sang tôi cười. - Uầy... - Phương bạn có thể cho mình số điện thoại tên Bình kia không. Uyên nói tiếp. - 098xxx. Phương đưa số điện thoại cho Uyên. - Cảm ơn bạn nhé. Nhỏ Uyên cười. - Không có gì nà. - À Phương, em nói với mẹ là anh ở nhà ít ngày. Lúc nào khoẻ anh đi dạy nhé. Tôi nói. - Vâng. Sau một lúc thì 4 đứa chúng tôi lại về đến nhà. Uyên ở lại phía sau trả tiền cho chú tài xế taxi. Hân thì đi một bên đỡ tôi. Đi vào trong được tầm mấy chục bước tôi quay đầu lại phía sau và đi. Linh cũng nhìn thấy tôi đang nhìn cũng đã lâu rồi không được nói chuyện với nhỏ. - Chào mừng anh chiến sĩ đã về nhà... haha. Thằng Trung nói. - Chiến sĩ cái đầu gối tao nè. Tôi nói lại. - À được. Bị như vậy mà cũng cứng. Tí mấy thằng ta đưa nó lên giường thông. Thằng Khánh nhào zô. - Uầy, Phương, Quang hai đứa mày lâu giờ không gặp. Tôi nhìn hai đứa đó. - Ừ hè. Tao tính gặp mày giao thông vài phát cho đỡ nhớ mà nhìn thế này thì... chậc... chậc. Thằng Phương vuốt cằm nói. - Èo. - Hahaha. Thằng nào cũng muốn giao lưu với mày rồi Quân ạ. Thằng Quang béo nói vào. - Quân, vào đây tao hỏi tí. Thằng Hòa nói. - À ừ. Tôi bước vào trong phòng cùng nó. - Nói thật đi mày bị ai đánh à. Thằng Hòa nhìn tôi nói. - Ừ, thôi không sao đâu. - Thằng nào thế mà mày làm gì mà bị đánh. - Tí hỏi Uyên hoặc Linh nha. Tôi đáp. - Ừ, mà tao... Nó nói rồi tự nhiên ngắt quãng. - Sao. - Uyên và Linh biết hết rồi. Thằng Hòa thở dài nói. - Sao..sao Linh với Uyên biết được. Tôi hỏi lại. - Tao, Lan Anh và Trang nói lúc mày không đi học mà nằm trong bệnh viện ấy. Tao không thể để hai người họ hiểu nhầm mày được vì tao thấy hai đứa đó cũng thích mày. Thằng Hòa nói. - Hahaha, thích tao ư, nực cười. Mày nghĩ hai đứa đó thích tao ở điểm gì? Tôi cười - Ừ thôi. Tao nói thế thôi. Mà chiều bé Thảo về thấy mày như vậy lại khóc bù lu bù loa cho xem. Thằng Hòa nói - Bé Sún đi học sớm nhỉ mà thôi ra ngoài đi. Tôi nói rồi bước ra ngoài cùng nó. Ra ngoài thấy chị Oanh, Lan Anh, Trang và Hân đang nấu ăn trong bếp. Mấy thằng bạn cũng được đảm nhiệm làm osin do mấy tiểu thư sai bảo lặt vặt. Đang đứng nhìn thì có tiếng nói sau lưng tôi. - Quân, vào đây tớ có chuyện nói với cậu. Uyên nhìn thẳng vào mắt tôi nói. - Có chuyện gì để nói chứ. Tôi nói xong thì nhận thấy khoé mắt Uyên hơi đỏ rồi - Ừ thì vào. Bước vào trong tôi cảm thấy không gian thời gian như chậm lại vậy. Không khí trong phòng căng thẳng. - Tớ xin lỗi vì đã không tin cậu, huhu. Tớ biết bây giờ nói gì cũng đã quá muộn. Cậu tha thứ cho tớ nhé. Uyên khóc, từng giọt nước mắt lăn trên má rồi rơi xuống. - Uyên à, mình biết bạn thấy mình đang thương hại mình thế nên hãy sống thật với bản thân mình nhé. Đừng làm thế nữa. Tôi nói rồi toan bước ra. - Không không, huhu, cậu đừng đối xử với tớ như thế mà. Tớ xin lỗi vì đã làm thế với cậu. Nhưng cậu đã thử đặt cậu vào vị trí của tớ chưa. Lúc đó cậu sẽ làm thế nào? Tớ cũng là con gái lúc thấy cậu nói vậy tớ cũng đau lắm chứ. Huhu, bây giờ tớ biết sai rồi mà. Huhu. Uyên chạy lại ôm từ phía sau lưng tôi. Tôi cảm nhận được từng giọt nước mắt đang thấm vào lưng mình. - Hãy để thời gian trả lời đi Uyên à. Mình xin lỗi, mình không thể. Tôi dùng tay phải mở tay Uyên ra. Tôi bước ra cửa và nhìn lại, Uyên đang quỳ xuống ôm mặt khóc... [next]Chap 80Tôi bước ra bên ngoài rồi bước từ từ lên phòng mình. Từng bước chân là từng dòng suy nghĩ tôi hiện ra trong đầu. Phải chăng tôi làm vậy là sai. Nhưng tôi không còn cách nào khác ngoài cách. Uyên đã quá thay đổi so với trước, lúc trước nhỏ là một người nhí nhảnh ngây thơ, đáng yêu còn bây giờ tôi thấy thật là xa quá đi. Tôi không biết diễn tả như thế nào ngoài 2 từ "Xa Lạ" đối với Uyên. Phải chăng thời gian vật chất hay gia cảnh khiến người ta thay đổi. Từng dòng suy nghĩ được đặt ra cũng là lúc tôi từ từ nhắm đôi mi lại lúc nào không hay biết. Đang lơ mơ ngủ thì có tiếng người gọi tôi dậy. - Quân, dậy mau mày có chuyện lớn rồi. Thằng Trung kêu tôi dậy. - Có chuyện gì? Tôi nheo mắt lờ mờ nói. - Uyên có chuyện rồi xuống nhà nhanh lên. Thằng Trung nói rồi nó chạy xuống trước. Tôi choảng tỉnh, chạy vào WC mở vòi nước ra để rửa mặt rồi chạy nhanh xuống nhà. - Có chuyện gì vậy? Tôi hớt hải nói ở dưới nhà thì đông đủ cả ngoài Uyên. - Lúc nãy tớ thấy Uyên ôm mặt khóc rồi chạy ra lấy xe máy phóng đi mà không biết đi đâu. Vừa rồi có bạn của Uyên gọi nói Uyên đang uống say ở quán Bar nào ý. Đang ngồi theo thằng nào ấy. Lan Anh nói giọng lo lắng. - Thế Uyên uống ở quán nào? Tôi hỏi tiếp. - Tụi tao biết rồi. Giờ mày ở nhà. Tao, anh Long, Khánh, Phương, Quang đi. Thằng Hòa nói. - Cho tao đi nữa. - Nhưng tay mày... - Không sao cứ để cho cậu ấy đi đi. Linh nói. - OK thôi đi nhanh. Thế là 6 đứa con trai chạy trên xe đều có một nét mặt lo lắng chung. Tôi ngồi phía sau mà cứ nghĩ đến việc mong Uyên không bị gì. Đi tầm 25phút thì cũng tới nơi cả 6 đứa đều vào trong nhìn qua nhìn lại vẫn không thấy bóng dáng quen thuộc ấy đâu cả. - Anh gì ơi, lúc nãy có thấy một cô gái cao tầm 1m6, mặc áo trắng ngồi uống say ở đây không? Thằng Khánh hỏi - Nhiều cô mặc áo trắng lắm. Anh không nhớ hết. Phục vụ nói - Anh cố nhớ giùm tụi em đi. - Để anh suy nghĩ đã nào. Cô gái mặc trắng... À có đấy, con nhỏ đấy uống rượu say đi cùng một thằng khác tầm 24 tuổi gì đấy tầm 15phút đi về cùng nhau rồi. - Vâng, tụi em cảm ơn. Chúng tôi đồng thanh rồi cùng bước ra. - Thế nào giờ tính sao? - Chắc chắn rằng thằng cha đó cũng không tốt đẹp gì đâu giờ nên tính đến việc xấu nhất là hắn đang đưa Uyên đến khách sạn hoặc nhà nghỉ nào gần đây. Anh Long nói. - Giờ 6 người chúng ta chia ra 3 hướng mà tìm. Có gì alô liền. - Vâng. Tôi ngồi sau xe thằng Hòa. Tôi cảm nhận rằng khoé mắt đang cay cay muốn khóc rồi. Uyên ơi!!! Mong rằng cậu đừng sao nhá. Tớ sẽ không giận cậu nữa đâu mà. Tôi không biết làm gì hơn ngoài việc đó. - Bác ơi. Cho tụi cháu hỏi, lúc nãy có thấy một thằng tầm 24tuổi và một cô gái mặc áo trắng vào trong kia không? Tôi hỏi. - Ở đây thì nhiều đôi lắm. Bác lo bán hàng nên không chú ý đến. - Vâng, cháu cảm ơn. Chúng tôi lại vòng đi tìm chỗ khác. Hà Nội thì rộng thênh thang tìm một người giống như Mò Kim Đáy Bể vậy. Điện thoại thằng Hòa không ngừng reo vì tụi con gái ở nhà đã sụt sịt vì lo cho Uyên rồi. Đang đi thì nhìn thấy phía trước có một cặp trai gái phóng xe vào. Đứa con gái mặc áo trắng đang vòng tay ôm thằng con trai. - Hòa phóng lên xem thử mày. - Đéo phải. Không biết thằng chó đó ở đâu tao mà thấy tao đập chết mẹ nó. Thằng Hòa bức xúc nói. Vừa lúc đó có điện thoại. - Alô. - Đến nhà nghỉ xyz, đường abc nhanh lên. - Thằng Phương tìm được rồi. Đến đường abc, nhà nghỉ xyz nhanh. - Ừ. Hai đứa phóng với vận tốc bàn thờ tới đó. Chúng tôi phóng vào bên trong thì thấy thằng Phương, Quang, anh Long, Trung tập trung đủ cả rồi. - Chị có thể cho em số phòng thằng con trai vừa đỡ cô gái đến không? Anh Long nói. - Xin lỗi nhưng vì đảm bảo cho khách hàng. Chị không cho được. Con nhỏ nhân viên nói. - Giờ chị có cho không hay để tụi tôi gọi công an tới. - Để chị hỏi... - KHÔNG HỎI HAN GÌ CẢ NHANH LÀ CÔNG AN ĐẾN ĐẤY NGAY BÂY GIỜ. Tôi hét lớn. - Chìa khóa đây. Mấy em đến số phòng 129. Dãy bên trái ý. Anh Long nhanh chóng cầm lấy chìa khóa mà chạy lên tầng. Chúng tôi mở cửa phòng ra thì đập mắt vào là một cô gái đang nằm trên giường say mèm không biết gì. Hên là thằng đó đang tắm nên Uyên không bị gì. Chúng tôi núp vào sau bức tường nhà tắm. Một lúc sau thì thằng cha đó bước, mồm thì hót gió. - Hiu huýt. - Bốp. - Tụi mày là ai. Cả 6 thằng vào đấm đá, tôi thì không đấm mà chỉ sút vào mặt nó. Từng cơn giận tôi trút lên mặt thằng chó đó. Một lúc sau thì chúng tôi đưa Uyên xuống và đưa về nhà... Niem hanh phuc cua 1 thang ngheo✅ Niềm Hạnh Phúc Của Một Thằng Nghèo - Jun197 - Truyện Hồi Ký › Hồi Ký › TeenCâu truyện dưới đây kể về cuộc đời c̠ủa̠ 1 thanh niên nghèo nhưng người này lại gặp nhiều niềm vui, niềm hạnh phúc trong cuộc đời.Câu truyện …✅ Truyện Niềm Hạnh Phúc Của Một Thằng Nghèo Full - › Giải Trí › Đọc Truyện › Truyện HaySơ qua về Hồi Kí Truyện Niềm Hạnh Phúc Của Một Thằng Nghèo full Chap c̠ủa̠ tác giả Jun197 Ɩà một trong số những truyện rấт hay trong chuyên mục Truyện ...Bạn đang xem Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo✅ Hồi Kí niềm hạnh phúc của một thằng nghèo - Trang chủ Facebook › Trang › Khác › Cộng đồngHồi Kí niềm hạnh phúc c̠ủa̠ một thằng nghèo. lượt thích 2 người đang nói về điều này.Cộng đồng.✅ Niem hanh phuc cua mot thang ngheo › ni Hạnh Phúc Của Một Thằng Nghèo - Jun197 - Truyện Hồi Ký › Hồi Ký › Teen.Câu truyện dưới đây kể về cuộc đời c̠ủa̠ 1 ...✅ Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo - Truyện Voz ... › truyen-18-niem-hanh-phuc-cua-...✅ Truyện VOZ — Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo - Chap 58 › post › ampNiềm hạnh phúc c̠ủa̠ một thằng nghèo - Chap 58.Chap58 Nói chuyện một lúc với Linh rồi cũng ѵào học.Tiết đầu Ɩà tiết Văn.Trong giờ học vẫn thế, không có gì​ ...Xem thêm Những Hình Ảnh Gợi Cảm Trong Anime Sexy Cực Nóng Bỏng, 100+ Hình Ảnh Anime Gợi Cảm✅ Niềm Hạnh Phúc Của Một Thằng Nghèo - Chương 47 - Doc Truyen › truyen › chap › 122841-chuong-47Sau một lúc thì bữa cơm gia đình cũng được quây quần bên nhau ! Nếu bây giờ có người nào hỏi cảm giác c̠ủa̠ tôi hiện tại như …✅ Niềm Hạnh Phúc Của Một Thằng Nghèo - truyenx365 › Niem-Hanh-Phuc-Cua-Mot-Thang-...Niềm Hạnh Phúc Của Một Thằng Nghèo.Tác giả Jun197.Câu truyện dưới đây kể về cuộc đời c̠ủa̠ 1 thanh niên nghèo nhưng người này lại gặp nhiều niềm vui​ ...✅ Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo - Đoạn 55 › chapter › mot-thang-ngheo-doan-55Truyện tình yêu Niềm hạnh phúc c̠ủa̠ một thằng nghèo – Đoạn 55 ...– Khi nào tớ khoẻ tay thì hai đứa mình về quê tiếp nhé.Tôi chậm rãi nói rồi ...✅ Đọc truyện Niềm Hạnh Phúc Của Một Thằng Nghèo ... › hoi-ki-niem-hanh-phuc-cua-mot-than...Các bạn đang đọc truyện Niềm Hạnh Phúc Của Một Thằng Nghèo - Chương 11 trên website - Công đồng sáng tác truyện lớn nhất Việt ... Từ khoá Vừa rồi, đã gửi tới các bạn chi tiết về chủ đề Niem hanh phuc cua 1 thang ngheo ❤️️, hi vọng với thông tin hữu ích mà bài viết "Niem hanh phuc cua 1 thang ngheo" mang lại sẽ giúp các bạn trẻ quan tâm hơn về Niem hanh phuc cua 1 thang ngheo hiện nay. Hãy cùng phát triển thêm nhiều bài viết hay về Niem hanh phuc cua 1 thang ngheo bạn LÒNG TỐT CỦA BẠN CẦN THÊM ĐÔI PHẦN SẮC SẢO, SÁU TỈ ĐƯƠNG ĐẾN HẠNH PHÚC, DÁM HẠNH PHÚC năm 2021 2022Bộ Sách Bí Mật Của Sự Thành Công “Rich Habits – Thói Quen Thành Công Của Những Triệu Phú Tự Thân” + “Rich Habits – Poor Habits Sự khác biệt giữa người giàu và người nghèo” năm 2021 2022 Bộ sách Thiền sư Thích Nhất Hạnh Phần 1 Gieo Trồng Hạnh Phúc – Tìm Bình Yên Trong Gia Đình – Muốn An Được An – Tĩnh Lặng – Đạo Phật Ngày Nay – Con Đường Chuyển Hóa – Hướng Đi Của Đạo Bụt Cho Hòa Bình Và Sinh Môi – là một trong những website chuyên nghiệp chuyên hệ thống kiến thức, chia sẻ lại bạn đọc những thông tin hottrend trong nước và quốc tế. Lưu ý Mọi tin tức trên website đều được hệ thống Bot cập nhật tự động. Chúng tôi không chịu trách nhiệm cho những tin tức mà hệ thống Bot tự cập nhật. Thời gian xét tuyển nguyện vọng 2Đồ của 12 cung hoàng đạoXem phim về nhà đi con tập 55Bộ đồ chơi khám răng cá sấu Trước khi tôi viết lên câu truyện này, thì mong mọi người đừng thắc mắc rằng nó có THẬT hay là HƯ CẤU. Vì nếu tôi giải thích hay chứng minh thì mọi người cũng không tin đâu. Thế nên mọi người đừng tin nhé. Hãy xem đây là một câu chuyện để đọc lúc mọi người rảnh rỗi. Mỗi người chúng ta cũng lớn rồi cũng biết suy nghĩ rồi. Thế nên đừng làm những việc mà trẻ trâu hay làm là dò info nhé. Đừng làm đảo lộn cuộc sống của những nhân vật trong truyện nhé. Nếu thím nào mò info thì tôi sẽ DROP nhé. Từng mảnh kí ức tôi đã lắp rap lại. Từng kỉ niệm quá khứ về 3 năm trước vẫn được giữ trong nay tôi vô tình nhìn thấy ở phía dưới cuối ngăn kéo bàn học là cuốn sổ Nhật Kí của Cậu...Tôi lật lại từng trang giấy. Ở trong đó có những chuyện đã xảy ra trong quá khứ, những kỉ niệm buồn vui mà tôi nhớ mãi...Vì một chữ "Nghèo"đã thay đổi cuộc sống của tôi để được gặp những người con gái và những người bạn thật tốt...Mỗi con người trong cuộc đời này đều có một số phận khác nhau. Có người giàu có người nghèo. Tôi được sống và lớn lên trong một gia đình nghèo khó ở một vùng quê nắng và gió là Nghệ An quê hương tôi. Nơi đây đã nuôi lớn tôi từng ngày từng ngày...Gia đình tôi có 4 người Ba, mẹ, tôi và đứa em gái. Tôi tên Quân sinh năm 97. Còn đứa em gái tên Yến sinh năm 2001. Tôi và đứa em gái được ba mẹ nuôi lớn và ăn học đầy đủ cho đến một ngày xảy ra một việc làm tôi phải rời xa mảnh đất quê hương này để ra ngoài thành phố ở với bác. Dù lúc đó mới lớp 9 nhưng tôi biết gia đình không có tiền nuôi cho hai anh em ăn học nữa tôi biết chứ. Xung quanh nhà tôi đều là nhà khá giả, họ nhìn gia đình tôi như cỏ rác. Từ lớp 1 đến lớp 5 không có một đứa bạn. Tính tôi trầm hẳn đi, đi học rồi lại chạy về với em gái và thời gian cứ lặp đi lặp lại như thế tôi đã lớn hơn và hiểu nhiều năm lớp 6 đến năm lớp 9 vẫn không có một cuộc tình vắt vai. Cả học kỳ năm lớp 9 chỉ được 3 cái quần và 4 cái áo mặc đi rồi mặc lại. Ở lớp có vài thằng bạn nhưng tôi không thân thằng nào. Cũng chỉ cười gượng gạo cho qua thôi. Tôi cũng biết bọn nó đứng trước mặt thì xem tôi là bạn nhưng sau lưng thì nói nghèo... Nhưng tôi vẫn mặc kệ, nghe suốt, chai cảm xúc ngày đi ra nhà bác Kòi, mẹ mới mua cho mày vài bộ quần áo đấy. Mẹ tôi có thân hình nhỏ, mắt to, tôi nhìn lên khuôn mặt mẹ thì thấy những nếp nhăn đã có trên mặt. Tôi thương mẹ Vâng, con biết rồi. Mà mẹ, nhà bác ở đâu thế ạ. Tôi ngây thơ hỏi- Bác mày ở Quận Cầu Giấy - Hà Mà thôi con đưa bé Cún đi chơi đã. Mai con đi rồi. Tôi nói- dắt tay bé Cún đi, nó thì chạy nhảy rồi chỉ cái này cái kia. Khi đi qua cái cửa hàng tôi thấy nó nhìn con búp bê trong cửa hàng một hồi Cún, em thích cái đó hả. Tôi ngồi xuống rồi chỉ về phía con búp Dạ, em thích lâu rồi nhưng không có tiền để mua. Nó mặt sắp không nói gì và quay mặt đi, che giấu đi những giọt nước mắt vừa lăn trên lúc sau tôi dắt Cún về nhà. Rồi tôi lại chạy ra quán mua cho nó con búp bê để lúc tôi đi nó không buồn mà có con búp bê này bên tiếng trước lúc giờ lên Quân con đi ra ngoài kia lạ nước lạ cái, lo mà học nghe con. Mẹ tôi dặn dò- Dạ, con nhớ rồi. Con sẽ đi học cả đi xin việc làm rồi con sẽ gửi tiền về. Tôi đáp- Đây là 1 triệu, ba mẹ đã đi vay mượn để cho mày đi. Lần đầu mày xa gia đình cố mà sống nha con. Gia đình chúng ta nghèo hãy nhớ nên tiết kiệm thì hãy tiết kiệm. Ba tôi Vâng, ba mẹ nhớ chăm sóc Cún nha. Đừng để nó nghỉ học. Tôi đưa tay nhận lấy bọc tiền của Mẹ sắp xếp quần áo xong rồi đó. Sắp đến giờ lên xe rồi ba mẹ chỉ có thể tiễn con đến đây thôi. Mẹ tôi đưa ra chiếc ba lô cũ của ba nhận lấy và chạy lại ôm chầm lấy ba và mẹ những giọt nước mắt thằng con trai mới 15 tuổi lăn xuống má, giọt nước mắt hạnh cùng cũng đã đến giờ xe chạy, tôi ngoảnh lại nhìn ba mẹ lần cuối, bé Cún thì giờ có lẽ đang học trường tôi nhờ ba mẹ đưa cho nó con búp bê chân lên xe thì cũng mới được mấy khách. Tôi tìm một vị trí gần cửa sổ để ngồi. Cái xe vụt đi, những cánh đồng lúc cũng đã ra khỏi tầm mắt mà thay vào đó là khung cảnh nhộn nhịp và rồi tôi ngủ thiếp đi không hề hay xe dừng xuống bến tôi chạy và WC để giải quyết rồi chạy vào quán mua hai cái bánh mì và chai nước khoáng Thạch Bích. Đang đi lên xe thì nghe mấy tiếng xì xào của mấy thằng Nhỏ đó nhìn xinh quá mày...- Nhìn thế chắc giàu đó mày, mặc váy nữa... Blap... thì không quan tâm, vì cho gái xinh đến thế nào thì tôi cũng chỉ nhìn lướt qua. Vì nếu xinh và giàu nữa thì không đến lượt thằng nghèo như mình đâu. Bước lên xe thì thấy mấy thằng đực đang vây quanh người con gái đó có một khuôn mặt trắng đáng yêu, tóc được uốn xoăn xõa xuống qua hai bên vai. Mặc một cái áo pull và chiếc váy châm bi, chân đi giày búp bê và quàng một cái túi xách. Nhìn là đủ biết nhà chạy lại chỗ ngồi của mình và tôi ngồi ở phía trên người con gái đó.[next]Chap 2Tôi cũng chả quan tâm mấy. Đang muốn ngủ thì cứ lảng vảng bên Em tên gì? Ở đâu?- Em xinh thế cho anh làm quen nhé. Blap... BlapgachSau một hồi bị tra tấn cái lỗ tai tôi quay ánh mắt khó chịu nhìn cô gái kia và mấy thằng Mấy bạn làm ơn nói nhỏ giùm mình. Tôi làm mặt lạnh như tiền quay xuống mắt của cô gái đó nhìn tôi vẻ khó hiểu tôi cũng chỉ nhìn phớt qua rồi quay lên. Mấy thằng đó cũng quay về chỗ ngồi của mình và đưa ánh mắt như muốn nói rằng "Tao sẽ giết mày"cannyĐang ngồi thì thấy một cụ già tầm 70 tuổi bước lên, mà trên xe lại hết Cụ lại ngồi của cháu đây nè. Tôi và giọng của người con gái lên già mỉm cười và nói- Cháu gái ngồi đi, ta ngồi của chàng trai này cũng Cháu tên gì? Ở đâu? Cụ hỏi- Dạ cháu tên Quân ở Nghệ An ra Hà Nội ạ. Tôi thật thà đáp- Ta cảm ơn cháu nhé thời buổi hiện tại ít được mấy người như cháu lắm. Cụ già cười hiền Đấy là cụ chưa gặp thôi, cháu đây nữa mà. Người con gái chu mỏ À ừm... Cháu cũng đi ra Hà Nội hả. Cụ quay sang Dạ không, cháu ở Hà Nội mà, cháu về quê chơi với dì một hồi nói chuyện thì cũng tới bến xe Nước Ngầm. Tôi chào cụ và đi ra để bắt xe. Hà Nội công nhận đông thật, nhiều người cứ đổ về đây, ở đây ồn ào khác xa ở vùng quê nó yên bình và tĩnh Chú ơi, cho cháu hỏi giờ bắt xe đến Quận Cầu Giấy mất bao nhiêu hả Cũng gần đây thôi, lên đi chú Vâng. Tôi ngồi lên xe mà ngắm mấy hàng tạp hóa nhìn hàng loạt chiếc xe đều đi trên một đường. Nó đông và rất khó Cháu mới ra đây lần đầu à. Chú xe ôm hỏi- Dạ- Khi ra ngoài xã hội thì phải cẩn thận đừng tin vào ai. Xã hội bây giờ khác xưa Vâng, cháu hiểu tầm một lúc cũng đến nơi, lấy cái giấy ghi cái địa chỉ nhà bác. Đường... Số nhà... Quận Cầu cũng đã tối, bụng thì đói tôi ghé vào một quán cơm bình dân để Anh dùng gì ạ? Một nhỏ nhân viên tầm tuổi tôi, nhìn mặt cũng xinh xắn, da trắnglook-down- Bạn cho mình kiểu bình dân Vâng, anh đợi chút. Nhỏ bước vào ngồi thì nhìn thấy ở cổng trường THPT xyz có một đám học sinh đang tụ tập ở đó. Hình như là đánh ai thì Học sinh bây giờ toàn đánh nhau kéo bầy kéo cánh. Mấy bác ngồi trong quán bàn Của anh đây. Nhỏ phục vụ đưa ra một đĩa rau, đậu phụ, một bát Cảm ơn. Đối với tôi thế là tốt quá rồi ở nhà chưa chắc được như vậybrick- Trông anh có vẻ ít nói nhỉ. Nhỏ hỏi- Ừm. Tôi nói rồi quay xuống ăn cơm, càng ăn tôi lại nhớ đến ba mẹ và cả bé Cún Bạn ơi, trả tiền. Tôi gọi- Của bạn hết Nè- Cảm xách balô đi ra tiến về phía mấy đứa học sinh đó thì tụi nó cũng giải tán rồi cảnh tượng trước mắt là một thằng học sinh đang nằm gục giữa đường máu me chảy ra, nhiều người cũng tò mò bu quanh lại tiến lại dìu thằng đó dậy, máu của hắn dính vào cái áo trắng của tôi. Mấy người xung quanh thấy thế thì gọi giùm taxi đến. Tôi dìu thằng đó lên xe rồi tiến thẳng đến bệnh viện gần nơi, trả tiền cho taxi rồi dìu hắn lên. Mấy chị y tá thấy thế liền nói tôi vào phòng số 304. Khi bước vào thì nhiều người trong phòng cứ hướng mắt về hai thằng chúng tôi. Lại để thằng đó nằm trên giường và ngồi Ting ting... Tiếng tin nhắn điện thoại từ trong đồng phục thằng đó phát Anh đâu rồi, trả lời em đi chứ. Nội dung tin thế tôi lấy máy hắn gọi vào số mới nhắn Alô. Giọng con gái phát ra từ phía bên kia- Bạn có phải là bạn của chủ nhân chiếc máy này không? Tôi nói- Có. Mình là bạn gái Long, còn bạn là ai?- Hãy đến bệnh viện abc, phòng số 304 Ừ. Tút tútMột lúc thì thấy một bác sĩ và một y tá bước Bác sĩ bạn cháu có sao không ạ? Tôi hỏi- Không sao đâu cháu chỉ khâu mấy mũi thôi à. Bác sĩ Vâng ạ- Mà cháu hình như không phải người ở đây?- Dạ cháu ở Nghệ An, ra Hà Nội để đến nhá Bác. Trên đường thì thấy một nhóm học sinh vây đánh bạn ấy. Cháu thấy vậy liền dìu bạn ấy tới Cháu quả là người 15 phút sau thì một cô gái mặc một cái quần jean bó sát, áo trắng, chân đi giày búp bê, khuôn mặt nhìn dễ thương bước vàolook-down- Bạn có phải là người mới gọi mình không? Đứa con gái hỏi- Ừm, mà bạn đến đây rồi thì thôi. Mình có việc bận mình phải đi trước. Tôi đưa cho nhỏ cái điện thoại- Cảm ơn bạn nhiều, mà bạn tên gì?- Có duyên sẽ gặp lại. Tôi nói và bước đi ra ngoài... byebye[next]Chap 3Ngoài trời lúc này cũng tầm 18h bước ra ngoài đường thì mọi ánh mắt đều nhìn về phía xuống phía dưới thì thấy trên áo toàn máu là máu. Cái áo mới mua không thể vứt đi được tôi mở balô ra rồi kiếm một cái áo khác mặc tay vẫy một chiếc taxi rồi đưa đến nhà bác tôi. Nói về bác tôi, bác là một người hiền lành lúc nhỏ thường mua quà bánh, quần áo cho anh em chúng tôi và giúp gia đình tôi rất nhiều. Tôi cũng rất quý dừng lại, tôi mở tờ giấy ra có phải tôi tìm nhầm nhà không?Hóa ra không phải. Lấy tiền trả cho chú taxi. Tôi bước ra, trước mắt tôi là một căn nhà 4 tầng, nhìn rất là sang trọng. Đứng một lúc lâu thì tôi mới dám lại bấm chuông. Đấy là lần đầu tiên tôi bấm chuông? Vì ở vùng tôi có ai dùng cái này một lúc thì thấy một người tầm khoảng 35 tuổi bước Cậu tìm ai?- Dạ cô cho cháu hỏi đây có phải nhà Bác Lan không ạ?- Ừ đúng rồi, bà chủ đang tiếp khách, mà cậu tên Quân phải không?- Dạ Vậy mời cậu vào nhà lững thững bước vào trong, ở bên trong còn có hai chiếc audi đang dựng ở bên trong. Tôi run run và cứ đứng như trời trồng ở giữa Mày tìm ai?- Ơ, thằng Hòa. Tao Kòi Mày ra ngoài này lúc nào, tao tưởng mai mày mới tới. Vào nhà đi đứng ngoài này làm đéo gì. Thằng này, nó cao hơn tôi một cái À Mẹ ơi, thằng Quân về rồi nè. Ơ, cháu chào cả nhà. Thằng Hòa chào mấy người khách trong Kòi, vào đi cháu. Bác Lan lên Dạ, cháu chào cả nhà. Tôi lễ phép cúi đầu Ai thế cô? Con nhỏ tóc nhuộm ngồi ở phòng khách nhìn tôi rồi quay qua hỏi bác Thằng cháu cô ở dưới quê mới Thảo nào cháu thấy hơi quê quê. Nhỏ nói, nhưng tôi vẫn không quan tâm vì nghe nhiều Con bé này, Hòa mày dẫn thằng Kòi lên phòng giùm mẹ Thế thôi, cháu chào cả nhà cháu lên phòng trước ạ. Tôi bước lên theo thằng Hòa. Công nhận trèo cầu thang mà khổ vãi cả lúa. Mãi mới lên được tầng Phòng mày đây, đối diện phòng tao có gì cần giúp cứ bước vào phòng, nó rộng hơn tôi tưởng balô ra lấy cái áo trắng dính đầy máu để trong nhà tắm. Tôi vớ vội bộ quần áo rồi vào nhà tắm. Những tia nước chảy xuống làm cho tôi tỉnh tảo hơn. Tôi nghĩ về cuộc sống trước mắt về tương lai. Tắm một lúc đi ra thì thấy thằng Hòa đem qua cho tôi hơn 20 bộ quần Hả! Mày làm cái gì thế? Áo còn tốt sao cho tao. Tôi ngạc nhiên hỏi- Tao mặc đéo vừa nữa mày thấy còn mới nên tao đưa qua cho mày Ừ, cảm ơn- Cảm ơn cái đệt, tao với mày ơn huệ gì? Nó nói- Mà sao tao không thấy bé Sún đâu? Tôi hỏi- Nó đi học đã về đâu. Mà mày có gấu chưa?- Gấu là cái gì? Tôi hỏi lại- Ngu thế mày, gấu là người yêu Có đâu, tao như thế này có chó nó yêu. Tôi Mặt mày cũng đẹp trai nhưng mỗi cái tội hơi lùn thôi. Nó vuốt vuốt cằm Ừ, mà mai dẫn tao đi chơi nhé. Ở đây tao không biết chỗ nào lại chỗ nào cả. Tôi nói- Ok, mà xuống nhà đi. Con Sún khéo nó về dưới nhà rồi thằng kéo nhau đi xuống, đi mà muốn rụng hết cả chân. Xuống tới nơi thì thấy mấy người khách vẫn đang ngồi nói chuyện ở Quân lại đây. Bác Lan gọi tôi- Dạ. Tôi tiến lại- Ngồi đi Thưa anh chị đây là Quân cháu tôi. Bác Lan nói- Cháu chào cô chú ạ. Tôi quay sang thì không thấy con nhỏ lúc nãy đâu- một lúc thì tôi cũng xin phép ra ngoài ngồi chơi với thằng Hòa. Ra ngoài sân thì thấy thằng Hoà với nhỏ đó đang ngồi ở ngoài Hoà, gấu mày đây à? Tôi ngạc nhiên khi thấy nhỏ đó tựa vai Ơ. Nhỏ đỏ mặt quay Ừm, người yêu tao đó, xinh không?- Giới thiệu với mày đây là Thảo Nhi người yêu tao, còn đây là Quân bạn của Hi, chào Chào. Nhỏ có vẻ khó chịu thì phải. Tôi thì mặc Anh Hoà ai đây? Đứa con gái nhìn tôi rồi quay qua hỏi thằng Đoán xem là ai Chụt. Đứa con gái đó nhún chân lên thơm lén Ơ. Tôi đơ luôn- Haha, đơ rồi kìa. Anh Kòi đơ luôn rồi. Tay bé Sún khuơ khuơ trước mắt Cốp. Tội trêu anh nè, lớn rồi mà như con nít. Tôi cốc yêu đầu bé Sún rồi chạy Anh đứng lại đó. Thế là màn rượt đuổi lại bắt A... Anh c.. cứ đợi đó, anh không thoát được đâu. Lần này em không bắt được nhưng lần sau, sau sau nữa. Sún thở dốc, hai tay chống gối Plèu.. plèu. Anh không sợ đâu...Tôi rất ít khi cười với người ngoài nhưng người ở trong gia đình thì trêu bé Sún tí nữa rồi mấy đứa lại ngồi vào ăn cơm...[next]Chap 4- Mấy đứa vào ăn cơm đi. Bác Lan nói- Dạ. Đồng thanh- Anh chị cũng ở lại dùng cơm Thôi, hôm nay anh có việc bận rồi lúc sẽ đến nhá. Nói xong mấy người kháck và nhỏ người yêu thằng Hòa cũng ngồi lên xe audi phóng về Thôi, mấy đứa vào ăn cơm Dạ. Đồng thanh- Quân con hãy xem đây như nhà của mình nhé. Giấy tờ nộp học mai bác lên trường nộp Vâng Mẹ, anh Kòi ở đâu đến khi nào ạ. Bé Sún vừa gắp gắp thức ăn vừa Đến lớp 12 Mà Hòa khi nào nhập học thế? Bác Lan hỏi- Dạ tuần nữa mẹ chuyện một lúc thì cũng kết thúc bữa ăn. Tôi ở lại cùng dọn mâm xuống rồi lại phóng lên phòng một lúc thì thấy bé Sún mặc một chiếc váy màu trắng, giày búp bê, áo có hình xuka nhìn đáng yêu lắm luôn. Bên cạnh là thằng Tính đi đâu hả? Tôi ngạc nhiên Đi ăn kem đi anh, trời nóng quá à. Bé Sún nói- Ờ thì đi. Khi đi tôi không quên nhét vào túi dưới nhà thì nhiệm vụ xin đi chơi được giao cho bé Mẹ ơi, cho tụi con đi ăn kem nhé. Bé Sún nói- Ừ, đi cẩn thận rồi về sớm nhé. Bác Lan ngồi xem tivi rồi quay lại nói- Yeahhh, yêu mẹ nhất, chụt. Không ngoài mong đợi là đã được đi ngoài sân thì thấy thằng Hòa và bé Sún dắt ra hai chiếc xe. Thằng Hòa exciter, Sún Atila màu Anh Kòi chở em nhá. Sún nói- Ặc, thôi để anh chở nó cho. Thằng Hòa lên Ứ chịu đâu, anh Kòi không chở em ứ đi. Nhỏ nũng Thôi, anh chở được chưa. Lớn đầu rồi mà như con nít ý. Nói về bé Sún thì nó xinh lắm, nó có hai núm đồng tiền hai bên Hihi, yêu anh Kòi Bó tay. Như thế này thì có thằng nào yêu em thì thằng đó khổ quá. Tôi nói xong thì vặn xe đi. Lần đầu tiên tôi đi xe tay ga thì thấy cũng hay Anh mơ đi nhá. Em thì người ta xếp hàng dài dài kia Xi, lớp 9 mà như con Kệ người ta, Hòa mày đi trước dẫn đường đi. Tao biết đường đâu. Tôi nói- Ừ, nhớ theo kịp tao nha. Nó cười ranh mà Vùùùù. Nó phóng đi làm tôi không đuổi theo Sún, giờ đi đường nào? Tôi quay sau lưng hỏi- Anh cứ đi thẳng rồi rẽ lúc quẹo sang thì thấy có 3 đứa đang đứng chặn thằng Hòa ở đó. Tôi phóng lại gần, thấy thế mấy thằng tóc nhuộm mà nhìn về Sún ngồi sau lưng Mày muốn làm gì? Thằng Hòa bình thản nói- Muốn mátsa cho mày tí thôi. 1 trong 3 thằng đó Cứ tự nhiên. Nói xong thằng đó bị cú đá của Thằng Hòa vào bụng làm nó gục xuống luôn. Thấy thế hai thằng đó xông vào, tôi liền đấm cho một thằng trong đó vào thái dương. Thằng còn lại thì bị thằng Hòa đá vào hạ Mày mày cứ đợi đấy. Thằng tóc vàng nói- Bốp. Nói xong thì bị ăn cú đá vào mồm xuôi hai xe máy phóng tới nơi bán kem, nhìn trong quán thì quán rất rộng nhiều cặp yêu nhau tới bước vào quán tôi thấy bảng tuyển nhân viên 1tháng/ Anh chị dùng gì ạ? Nhỏ nhân viên bước ra Cho kem Vani cả đi. Bé Sún nói. Tôi lúc đó mới biết mùi vị của kem Vani thế nào?- Kòi mày có võ hả? Thằng Hòa hỏi- Có đâu, tao lúc nãy đấm lung tung ý mà. Mà sao mày hỏi thế? Tôi hỏi lại- Nhưng tao thấy...- Mời anh chị dùng ạ, chúc anh chị ngon miệng. Nhỏ nhân viên Mà bạn gì đó ơi, mình hỏi tí? Tôi đứng dậy bước ra ngoài đó hỏi một số Bạn ơi, cho mình hỏi quản lý có đây không? Tôi hỏi- Có. Làm gì vậy bạn. Nhỏ đáp- Mình muốn xin việc Ờ, được. Đi theo quay ra nói với hai người Hòa đợi tao tý nha, tao đi ra đây xíu. Tôi nói- ỪmTôi bước vào trong kia thì Ớ. Tôi ngạc nhiên nhìn người trước mặt- Trái đất tròn nhỉ. Người con gái đó Mình muốn xin việc làm. Tôi nói- Không Nhưng ngoài đó có bảng tuyển nhân viên mà. Tôi hỏi lại- Tất cả đều được trừ anh. Nhỏ nhìn thẳng vào mắt Tôi ư. Tôi nói- Ừ chào, xem như tôi chưa nói gì nhé. Tôi quay bước Đứng lại. Giọng nhỏ quản lý- Im lặng- Không có cơ hội lần hai đâu. Nhỏ tiếp- Nhận hay không? Tôi dừng lại rồi quay lại hỏi- Buổi sáng từ 8h tới 11h, Buổi tối từ 17h tới quay bước ra và ngồi vào Anh đi đâu mà lâu thế? Sún hỏi- Không, ra ngoài tí Ăn nhanh rồi về. Thằng Hòa lên Mà Hòa ở nhà có cái xe đạp nào không dùng không? Tôi hỏi- Có, xe đó tao bỏ trong gara tao có dùng đến đâu. Xe máy điện của tao đó, lấy mà dùng, còn mới đấy. Mà mày hỏi làm gì?- Tao mới xin được việc Ở quán này Ừ...[next]Chap 5Được một lúc thì mấy đứa lại về nhà, bé Sún lại cứ nhõng nhẽo nên tôi lại phải chở. Đi về trên đường thì gặp mấy thằng đực cứ nhìn tôi vẻ gato lắm. Được một lúc thì bọn tôi cũng về vào thì đóng cửa phòng lại, tắm phát cho thơm cmn tho rồi đánh răng lên giường ngủ. Một giấc mơ yên bình lại khẽ nhíu mày dậy, ở quê tôi dậy quen rồi cứ tầm 5h giờ không thể ngủ hơn được dậy vươn vai, vào trong phòng Vscn rồi chạy lên trên tầng 4 rồi tầng thượng vừa đặt chân lên thì thấy bao cát, hình nhân, tập tạ... Tôi tiến lại phía hình nhân dùng mấy chiêu karate mà Khá khen cho mày, có nghề mà giấu anh em. Không biết từ đâu thằng Hòa đứng sau lưng tôi từ lúc Tao đánh lung tung ý mà. Tôi gãi đầu- Giấu đi. Nói xong nó đưa chân trái ra đá tôi. Nhờ học võ nên tôi cũng phản xạ khá nhanh né sang bên phải rồi đưa tay đấm vào nó, nó nhảy sang và ra một cú đá nhưng tôi đỡ được. Quay về thủ thế, thằng Hòa nó học taewodo nên toàn dùng chân, tôi karate thì kết hợp cả chân và tay, tôi liền nhảy lên và đấm nhưng nó né được, đánh ở cự li gần taewodo sẽ không có lực. Sau một hồi bị chèn ép thì nó cũng chịu Hộc... Hộc mày học võ ở đâu thế. Nó thở dốc hỏi- Tao học từ lúc lớp 5, học của thằng anh gần nhà. Tôi đáp- Thế mà giấu nghề lâu giờ, mà tao thấy mày đánh nhau bao giờ đâu học võ làm gì?- Tao học không phải để đánh nhau mà là tự bảo vệ bản thân thằng ngồi một lúc thì cũng xuống tầng ai về phòng nấy. Tôi kiếm đại cái áo của thằng Hòa mới cho, tôi thấy cái nào cũng đẹp cả bước vào phòng tắm cho Dạ, cháu chào Bác. Bác dậy sớm thế. Tôi nói- Sớm gì đâu. Bác dậy quen rồi, mà tí bác đi lên nộp hồ sơ, học bạ cho cháu. Mấy đứa ở nhà lúc sau thì thấy Bé Sún và thằng Hòa cũng Con gái con đứa giờ mới chịu dậy. Bác Lan nói- Thôi ăn cơm đi. Bác Lan nói tiếp- Con mời cả nhà ăn cơm. Đồng thanh- À mà sao cháu không thấy bác Hùng đâu nhỉ. Tôi giờ mới hỏi- Ba em làm công ty nên ít khi về nhà lắm. Sún nói- Mà Kòi mày tí xuống dưới gara tao lấy xe cho mà đi ở đây ra đó làm cũng gần. Thằng Hòa Kòi, con đi làm ở đâu thế? Bác Lan hỏi- Dạ cái quán kem Hạnh Phúc ý. Tôi đáp- 1 tháng bao nhiêu?- Dạ cơm xong tôi ở lại dọn mâm xuống, thằng Hòa thì xuống gara lấy cho tôi cái xe máy Nè thế nào? Nó chỉ vào cái xe- Wow, đẹp ghê mày. Tôi nói- Ừ, Tí lấy mà phóng xe đạp điện đi, ra tới quán kem thì thấy mới nhỏ quản lý và mấy đứa nhân viên khác Đến sớm ghê Anh tên gì?- Gọi mình là Quân, sinh năm 97 ở Nghệ An. Còn Em tên Quỳnh, sinh năm 98 ở Hà Ừ, hi. Mà lại giới thiệu giùm anh mấy người còn lại Mọi người lại đây em nhờ tí nè. Quỳnh nói. Tôi nhìn lại thì có 5 nhân viên 4 boy 1 girl cộng tôi nữa là 5 boy 1 Đây là anh Hùng, Hoàng, Tiến, Kha, Em chào mấy anh, em là Quân, mong mọi người giúp đỡ. Tôi Ừ. Anh em trong quán cả. 4 người đều nói thế trừ 1 nhìn tôi kiểu khinh khinh nhưng tôi mặc Em chào chị Vân. Mấy nhân viên đều chào, còn tôi thì không biết ai nên không Ai đây bé Quỳnh. Chị ấy mỉm cười rồi quay qua nhìn tôi- Dạ chị Tú nhận vào đấy Dạ em chào chị, em tên Quân là nhân viên mới ạ. Tôi nói- Ừ, nhìn em cool quá à, chỉ cái tội hơi lùn. Nói xong chị lấy hai tay véo vào má Chị ấy thế đó, lớn rồi mà như trẻ con. Quỳnh mỉm cười nói- Hi...[next]Chap 6- Chị Vân, đồng phục nhân viên của em đâu. Tôi quay qua thì thấy mọi người đều có đồng phục riêng tôi thì À riêng nhóc Lùn thì...- Thì sao ạ. Tôi ngạc nhiên Tí bé Cẩm Tú đưa đến cho. Chị Vân nói- Vâng, thế em ra tiếp khách đây, chào ra bên ngoài thì thấy Cẩm Tú và một đám bạn đi vào. Ngồi ở giữa quán, hội đó đi tầm 6 đứa 4 trai 2 gái tính cả Anh chị dùng gì ạ? Tôi tiến đến về Gọi chủ quán ra đây. Một thằng trong nhóm đó lên Sao thằng này xin lạ thế Cẩm Tú. Thằng khác hỏi Ở quê mới lên đấy. Nhỏ đáp- Thảo nào tao thấy quê quê. Thằng đó đáp- Ê thằng cu, mày ở đâu tới. Thằng khác hỏi- Dạ em từ Nghệ An chuyển ra, có gì không anh? Tôi thật thà đáp- Ừ, tao nghe dân Nghệ An lì lắm nên hỏi Tùy người. Tôi bắt đầu thấy cay khi nói xấu đến quê hương Nói với khách thế à. Cẩm Tú nói- Ừ. Tôi bước vào trong quán và không thèm để ý Đứng lại. Nhỏ nói tiếp nhưng tôi vẫn cứ bước, khi thấy nhỏ trên xe đã nhường cho ông cụ thì thấy nhỏ rất hiền lành, tốt bụng nhưng đó chỉ sự bịa Anh bị đuổi dừng lại và quay về phía 6 người kia đang Cảm ơn, không cần tiễn. Tôi mặt lạnh, người ta nói không sai mà trên cái đất người thí không nên tin ai ra khỏi quán tôi lại phi xe máy điện đi tìm quán tuyển nhân viên. Đi vòng vòng thì thấy quán coffe Băng Băng ở đường vào trong quán tôi thấy cách trang trí quán rất khác với các quán là màu trắng, từ bàn ghế đến nhiều những chi tiết nhỏ nữa. Nhưng có điều khác lạ nữa là quán này có sân khấu luôn. Ở quê tôi chưa thấy bao giờ. Đang mải mê với những suy nghĩ thì có tiếng nhân viên phục vụ- Dạ anh tìm ai à?- Không, mình muốn tìm việc làm thôi? Thấy quán có tuyển nhân viên. Tôi đáp- Ờ, thế anh đi theo em. Nhỏ nhân viên dẫn tôi vào sâu bên Bạn ơi, sao mình thấy quán này trang trí toàn màu trắng thế. Tôi ngạc nhiên hỏi nhỏ- Vì chị chủ quán ở đây thiết kế như vậy. Mà em nói trước chị ấy lạnh lùng lắm. Em mới vào thì thấy run Ừ- Đến rồi anh. Nhỏ chỉ về phía Chị Linh có anh này mới xin vào để là nhân viên nè. Nhỏ nói- Gọi vào đi. Chủ quán đáp- Anh vào đi. Nhỏ nóiTôi tiến bước vào bên trong đập vào mắt tôi là một sự băng giá căn phòng được sơn bằng toàn màu trắng, đồ dùng đều màu trắng và điều tôi chú ý đến nhất là một cô gái đang ngồi đánh đàn pianô, cô gái ấy khoác lên mình một bộ váy trắng tinh. Khuôn mặt xinh xắn khỏi phải Chào. Tôi đáp- Mình muốn xin việc làm. Tôi nói- Mai 7h, giờ về lại lững thững ra về, nhưng ôi quên mất đường về nhà lượn tất cả các đường mà không biết cái quán kem Hạnh Phúc ấy một lúc thì cũng đã mệt tôi dừng lại hỏi Cô ơi, cô biết đường... Ở đâu không? Tôi thở dốc hỏi- Cô không biết, cô mới lấy chồng về tìm lung tung thì trời cũng đã nắng dịu hơn. Đang đi thì thấy mấy đứa nhỏ bên đường mặt mày lấm nhem, quần áo xộc xệch đang ngồi ở góc trên vỉa hè, trong tay thì cầm một tập vé phóng gần lại Em đã bán được tờ vé số nào chưa? Tôi dựng xe chạy lại phía cậu bé- Dạ chưa Thế từ sáng đến giờ chưa ăn gì không nói mà chỉ gật Đợi anh tí nhé. Tôi phóng xe đi tìm đến quán cơm nào bình dân gần Cô ơi, bán cho cháu một tô cơm, hai đĩa ra, và đĩa cá và một chai nước Đây Cô có thể lấy bao bóng bịt lại thức ăn được không?- Bao nhiêu 30k cháu- Cô cầm lấy 50k cháu mượn một cái tô và hai cái đĩa xong tôi phóng nhanh tới chỗ thằng Cơm đến rồi đây em ăn đi. Tôi vừa dọn ra thì nó gắp ầm ầm- Nhà em ở đâu, tí anh đưa về. Tôi xoa xoa đầu nó hỏi- Dạ, ở số nhà... Đường... Ạ- Hả, đường... Luôn à?- Thế giờ lên xe đi anh chở về luôn. Tôi nóiNó một lúc lưỡng lự rồi cũng lên về nhà thằng bé, nhà nó nhỏ, cũ kĩ, xung quanh có mấy cái Bo ba mẹ em đâu?- Dạ ba mẹ em mất rồi, em ở với bà và chị gái ạ. Nói đến đây thì nó òa khóc đến đây thì tôi thấy mình còn được hạnh phúc hơn rất nhiều người, tôi có mẹ có ba có em Dạ cháu chào bà ạ. Tôi nhìn thấy người bà tầm 80tuổi đang nằm trên giường, nhìn căn nhà đơn sơ rách nát không khác gì nhà Ừ, chào cháu, cháu là ai thế?- Dạ anh là người tốt bà ạ. Anh ấy mua cơm và nước ngọt cho con một lúc chia sẻ về gia đình tôi cho bà nghe thì bà cũng lúc sau thì...[next]Chap 7Bước vào nhà là một người con gái sở hữu một gương mặt khá xinh da trắng như Ngoại, ai đây ngoại. Người con gái đó không hề chú ý đến tôi mà bước tôi bà cụ À hỏi thằng Bo ấy. Bà mỉm cười hiền hậu nói- Bo ai đây?- Dạ là... Blap... Blap- Cảm ơn bạn nhá, mình là Hân. Bạn tên gì? Hân nói- Ừ, hi. Mình tên Quân, mà bạn có việc làm chưa? Cả đi học cả đi làm à. Tôi hỏi- Ừ, mình cũng đang tìm nè. Hân- Mình cũng mới tìm được việc ở một quán coffe, bạn đi không? Tôi nói- Ừ, nhưng mà...- Không nhưng nhị gì nữa, quyết thế nhà. Nhà bác mình cũng gần đây mai mình qua đón. Tôi nói- Mà thôi cũng trưa rồi mình phải về đây. Cu Bo ra ngoài này anh hỏi tí nè. Tôi nói rồi dắt tay cu Bo ra ngoài Anh cho Bo nè, tí vào nhớ đưa cho chị nhé. Tôi rút trong túi ra 150k Em không nhận đâu, anh giúp em thế được rồi. Bo nói- Không lằng nhằng, không anh giận đó. Anh cũng không có nhiều đâu. Thế nhé, cầm lấy. Nói xong tôi bước vào nhà chào ngoại và Hân rồi phóng xe bước về nhà thì thấy mấy đứa con gái nào lạ hoắc cứ nhìn nhìn Anh Kòi về rồi hả. Bé Sún ra khoác tay tôi nũng nĩu- Cái tội, con gái lớn rồi. Nhõng nhẽo hoài, mà mấy bạn kia là ai? Tôi nói rồi hướng mắt về phía bên Bạn em đó, anh muốn yêu đứa nào em gả cho. Sún nói- Thôi thôi, cho anh xin hai chữ "Bình yên".- Dạ em chào anh...- Anh cool quá à...- Anh có người yêu chưa làm gấu em nha... Blap... bạn bé Sún cứ trêu tôi, may là đã trưa rồi nên tụi nó về và hẹn gặp lại nữa mới đau Bác Lan đâu rồi Sún? Tôi hỏi- Mẹ em đi đâu rồi Thế thằng Hòa?- Anh đi chơi cùng người yêu Thế người yêu Sún đâu?- Em có đâu, chưa đến lúc, Mà em biết quán Coffe Băng Băng ở đâu không? Tôi hỏi- À, quán đó ở đường xyz đấy. Mà anh hỏi làm gì?- Anh bị đuổi việc nhưng lại tìm được nơi khác. Mà thôi anh lên phòng nghỉ tí đây mệt quá à. Tôi lên phòng và ngủ thiếp đi vì Dậy đi Để anh ngủ tí Anh con mẹ mày à, chết nè. Thằng Hòa đạp Ui za, gãy mông tao rồi. Tôi ngồi dậy xoa xoa cái Xuống ăn cơm Ừ, tao vào rửa mặt đã. Tôi phòng vào WC rửa mặt tỉnh bước xuống nhà thì thấy mọi người đã ngồi ở đó Thằng Kòi lại ăn cơm mày. Thằng Hòa nói- Con mời cả nhà ăn cơm. 3 đứa đồng Kòi, bác nộp hồ sơ cho con rồi đó. Bác Lan lên Dạ- Mà Hòa giờ mày làm ở quán Coffe Băng Băng Ừ, tao cũng chưa biết nữa, con chủ quán nói mai tới chứ không biết có nhận hay không? Tôi thở dài đáp- Ờ, mà ở đó có con xinh lắm phải không?- Ừ, xinh nhưng lạnh lắm. Tôi đápKết thúc bữa ăn bởi mấy câu hỏi ngơ ngơ của thằng Ê, tí đi chơi với tụi bạn tao không? Thằng Hòa lên Ok- Ờ, tí tao qua kêu. Thằng Hoà nói tôi lại lên phòng chìm vào giấc Dậy mày. Nó nói- Đợi tao tí. Tôi ngồi dậy kiếm bộ quần áo rồi vào tắm phát cho tỉnh Đi thôi Lại sấy tóc đi kìa. Thằng Hòa ỜNó xuống gara dắt chiếc xe exciter ra. Hôm nay nó mặc quần jean bó, áo thằng phóng xe đến quán coffe tôi chuẩn bị làm Ơ, sao lại tới đây. Tôi ngạc nhiên Thì tụi tao thường tới đây ngắm gái xinh mà. Thằng Hòa cười- Vãi cả vào trong quán thì tôi thấy tụi bạn của thằng Hòa gồm 4thằng con Áđù, giờ mới tới mày. Thằng trong nhóm đó Mà ai đây? Thằng khác hướng mắt về tôi Đây là anh em họ tao tên Quân mới chuyển từ quê lên. Thằng Hòa giới Còn đây là Khánh, Trung, Phương, Quang. Nó giới thiệu từng Chào mọi người. Tôi nói- Anh em của thằng Hòa cũng là anh em tụi tao ngồi xuống đi. Thằng Quang Ừ. Hi- Mà sao chưa thấy cô ấy ra nhỉ? Thằng Trung cứ liếc xung quanh rồi Cô nào thế Trung. Tôi hỏi- À cô bé em của chủ quán ý. Tên Linh xinh luôn. Hot girl đấy, nhà giàu nữa. Vệ tinh xung quanh cả lũ, có nhiều thằng tán nhưng không đổ. Thằng Trung nói một tràng Ước gì tao được em ấy để ý. Thằng Phương xuýt Tí tao thách tụi mày xin số điện thoại em, tao bao ăn uống cả tuần. Thằng Khánh thêm Nhớ nhé. Cả đám đồng thanh...Một lúc sau nhân vật chính cũng bước ra, người con gái ấy thu hút những ánh mắt nhìn của mọi người trong quán.[next]Chap 8Cô ấy ngồi ở cái bàn ở giữa quán. Tóc hôm nay được rẽ sang một bên. Vẫn mặc cái váy nhưng khác màu. Hôm nay màu ánh mắt cứ dán vào người con gái đó. Một người con gái với khuôn mặt lạnh tanh, không có một cảm Tụi mày uống gì để tao vào lấy. Tôi nói- Cafe sữa, trà sữa, cafe đen. Cả bọn Ờ, đợi tí. Tôi bước vào trong quán vừa bước ra thì gặp ánh mắt khó hiểu của người con gái Wow, em ấy đẹp thế...- Linh ơi...Bọn bạn tôi cứ dí mắt vào người con gái đó. Nhưng đáp lại là sự băng giá, không hề chú ý mà lo ngồi bấm điện Nè, uống đi, nhìn gì đã lắm. Tôi đặt xuống- Giờ ai qua xin số điện thoại trước nào? Thằng Khánh đề nghị- Thằng Trung qua trước đi. Thằng Hòa Qua đi. Cả đám đồng xong thì nó bước qua bàn kia. Mọi ánh mắt của bàn tôi cứ nhìn Bạn có phải tên Linh không? Cho mình làm quen Bạn xinh Bạn nói gì đi Bạn có người yêu một hồi độc thoại thì thằng Trung vác cái mặt dài như chết trôi Không ăn thua? Cả đám Giờ tới lượt thằng Khánh. Tôi Đúng thằng Khánh sát thủ tán gái qua đi. Thằng Phương thêm Mấy chú cứ đợi anh nhé, sẽ hốt được số điện thoại về cho. Thằng Khánh vênh mặt bước Cho hỏi có phải bạn là Linh không? Thằng Khánh tự nhiên ngồi xuống mà không cần xin Ừ. Linh không cần nhìn mà đáp- Bạn xinh Bạn cho mình số điện thoại Im một lúc thì thằng Khánh cũng chịu thua và bước về bàn Ehèm! Giờ tới thằng Quân. Qua đi mày. Thằng Phương Ặc, tao biết gì đâu mà Không biết, qua đi. Cả đám đưa cái mặt như đám ma đến nơi thì tôi cứ như trời trồng mà không biết làm gì. Bọn bàn tôi thì cứ xúi tôi "Xin đi, xin đi mày".Hít một hơi thật mạnh tôi ngồi đối diện Linh, không nói gì?- Nhìn chán chưa? Giọng nói lạnh Chưa... À à rồi. Tôi gãi Qua làm gì?- Xin Xin làm gì?- Xin cho tụi bên xong tôi cũng về mà không hề xin được số điện thoại. Tất cả uể oải bỏ Đợi tao tí. Nói rồi tôi lại qua bàn bên kia À mà nhận mình vào làm không? Tôi nhìn Linh Sáng từ 8h tới 10h. Chiều 14h tới 17h. Tối từ 19h đến 22h. Lương 1tháng/3triệu. Linh nói mà không hề nhìn Được. Tối mình làm luôn. Mà mình có một người bạn muốn xin vào quán làm luôn. Bạn có thể...- Thế thôi, mình xin phép. Tôi nói rồi trở lại Mày nói gì với em ấy thế. Thằng Quang Tao xin vào để làm việc. Tôi đáp- một lúc thì mấy thằng phóng xe và thằng Hòa đến trường tôi sắp học. Nói chung là hơn cả tưởng tượng. Ngôi trường THPT xyz to bự, nhìn từ ngoài vào trong thì rất sang trang. Tôi rất háo hức được vào một lúc thì lại phóng về phòng khách xem Tivi, bé Sún thì đi chơi theo bạn chỉ còn hai thằng đực ở Chán quá mày ơi. Tôi nói- Mày biết đá bóng không? Thằng Hòa Chuyện. Mày biết Messi chứ. Mày xem nó đá bóng thì cũng giống tao Xuống đi con, bay hơi cao rồi đấy. Thằng Hòa ngước mặt lên trên đứa giỡn một lúc rồi cả nhà lại vào ăn cơm. Bữa cơm vui vẻ, đầy tiếng cười...[next]Chap 9- Thôi tao đi làm đây nhé. Tôi vừa bước ra thì thấy thằng Mới 18h mày đi gì sớm thế. Nó hỏi- Tao qua nhà bạn tí. Thôi tao đi đây. Nói rồi tôi phóng xe lại lúc trưa đi về tôi cứ đi thẳng rồi lại quẹo trái rồi đến một cái hẻm trong ngõ. Đúng là nhà cu Bo rồi. Tôi nghĩ giờ này nó đang đi bán vé xe vào nhà tôi đi từ từ vào. Trời giờ cũng đã đen như mực. Trong nhà chỉ lóm đóm một ánh điện vàng bước vào thì thấy ngoại đang Ngoại ơi, con tới chơi nè. Tôi lại lấy ghế ngồi cạnh Quân con tới lúc nào thế? Để ngoại dậy rót nước. Ngoài ngồi Ngoại cứ để con ạ, mà Hân và cu Bo chưa về hả Con Hân mới đi lúc nãy mà giờ vẫn chưa thấy về không biết có sao không? Con đi ra ngoài xem giúp nó có bị gì không?- Vâng, ngoại nằm đi, con đi phóng xe đi ra ngoài vừa quẹo sang thì thấy 3 thằng con trai đang dựng xe máy chặn đầu Hân và Cu Bo. Tôi phóng xe lại Hân có chuyện gì thế? Tôi đứng lại Mấy anh này chặn đường Hân, híc. Bắt đầu mít Tụi mày muốn gì? Tôi hỏi tụi Đừng có làm anh hùng cứu mĩ nhân. Thằng tóc vàng xoay người đấm vào mồm nó, nó không chú ý nên bị đấm ngã xuống. Thấy thế hai thằng kia cũng xông lên tôi né rồi đá vào hạ bộ, nhảy lên và đấm vào thái dương. Hai thằng ngã xuống Hai người lên xe Quân chở về nào, không sao nữa đâu. Tôi lấy tay gạt đi giọt nước mắt trên má Bo muốn tập xe này không? Tôi cho cu Bo đứng trước Hân ngồi Dạ có. Nó hí hửng nói- Tí về anh dạy cho đến nhà Hân thì vào nấu ăn, tôi lo dạy cho cu Quân với Bo vào ăn cơm đi. Hân gọi- Ừ, đợi Quân tí. Nói xong hai anh em vào ăn. Nói vậy chứ tôi vừa mới ăn cơm xong nên không ăn cơm chỉ vỏn vẹn một đĩa rau và bát nước mắm. Tôi nhìn thấy và muốn rơi nước Quân xuống ăn cơm với ngoại đi. Bữa cơm nhà ngoại chỉ có thế thôi. Ngoại nói- Dạ thôi, con ăn rồi. Mà đợi con tí nhé. Con đi đấy phóng xe thật nhanh về nhà lấy hết 500k trong túi ra. Tôi cầm và nghĩ có lẽ số tiền này chắc mình chưa cần dùng lại phóng xe đến nhà Hân và không quên mua một ít giò và chút thức ăn đưa qua nhà Nè, Cu Bo cầm lấy. Tôi đưa ra cho nó cầm lấy bịch thức Hân ra ngoài này với Quân một chút? Tôi nhìn Hân Cậu cầm lấy nè. Tôi nhét vào tay Hân Ơ, sao cậu. Mình không nhận đâu. Hân nhét vào tay tôi Số tiền này tớ hiện tại chưa cần dùng. Hãy xem như là tớ cho mượn nhé. Tôi nhét vào tay Hân rồi chạy vào trong Ngoại cắt giò ra ăn đi. Tôi ngồi xuống cắt từng miếng bỏ vào trong bát cho ngoại, cu Bo và xong tôi phụ Hân dọn Hân ơi tớ tìm cho cậu công việc rồi. Tí đi làm theo tớ nhé. Tôi quay sang Hi, tớ cảm Ngốc cảm ơn gì? Thôi tớ dẫn thằng Bo đi chơi tí. Cậu tắm đi. Nói xong tôi ra dắt xe cho cu Bo lúc sau thì quay về, trước mắt tôi Hân trông xinh Đi thôi nào tiểu thư. Chào ngoại con Về sớm nhé hai đứa, coi chừng con Hân giùm trên đường thì bắt gặp mấy ánh mắt gato của mấy thằng đực bên đường. Hai đứa tới quán cũng vừa tầm 19h vào quán thì thấy được có vài khách Hai bạn mới vào làm à. Thằng nhân viên nói- Ừ- Anh chủ quán nói vào lấy đồng phục mặc đi. Thế là tôi và Hân cùng nhau đi vào. Mà tôi nghe thấy thằng nhân viên nói là Anh chủ quán. Thế nhỏ Linh là sao nhỉ...[next]Chap 10Tôi và Hân bước vào trong quán lấy ra hai bộ đồng phục màu trắng Hì, Quân mặc vừa khéo ha. Hân mỉm cười nói- Ừ, hi. Hân cũng vậy Thôi ra làm đi. Tôi đứa bước ra quán thì thấy quán cũng đông khách hẳn Anh chị dùng gì ạ? Tôi tiến lại bàn người khách mới vào hỏi- Cho một ly cafê đen và trà Vâng, anh chị đợi tí. Tôi bước và đưa lại tiếp người khác, quay qua Hân thì nhỏ cũng không khác gì tôi. Chạy đi chạy Phù, cuối cùng cũng xong. Tôi thở dốc ngồi vào Mệt thật đó. Hihi. Hân ngồi cạnh tôi Hai em làm mệt không? Chị quản lý tên Hương Dạ lần đầu cũng chị ạ, nhưng sau cũng quen thôi. Tôi đáp- Chị tên Hương, hai em tên gì? Chị Dạ em tên Quân, còn đây là Hân ạ. Tôi đáp- À mà chị ơi cho em hỏi xíu. Tôi nói- Sao em thấy mấy nhân viên ở đây nói chủ quán là đàn ông. Nhưng hôm trước em tới xin mà chủ quán lại là một cô gái. Tôi hỏi tiếp- Cô gái ấy là em gái của anh chủ quán. Phong cách trang trí trong quán cũng do em ấy làm đó. Chị Hương đáp- Dạ vâng làm em cứ tưởng...- Mê em ấy rồi phải không? Chị biết Không ạ. Tôi chắc Mà thôi hai đứa khuya rồi cũng về đi. Để chị bảo mấy thằng quán dọn dẹp Dạ thôi tụi em xin phép về ạ. Tôi nóiTôi sánh đôi cùng Hân bước ra khỏi Mời tiểu thư lên xe ạ. Tôi khom người- HihiHai đứa phóng xe về Hân thì cũng ôm hờ eo tôi. Chở Hân về xong tôi cũng phóng về Sún, Bác Lan, Thằng Hòa có lẽ giờ này cũng ngủ rồi. Tôi chạy thể dục từ tầng 1 lên tầng 3 kiếm vội cái quần dùi vào tắm rồi nằm lên chiếc giường thân yêu ngủ một giấc tới Oáp... Oáp. Tôi lấy hai tay dụi dụi Vscn rồi lên tầng thượng đấm bao xuống nhà thì thấy Bác Lan và cô giúp việc đang nấu Bác cần cháu giúp gì không? Tôi tiến đến- Giúp bác rán mấy cái trứng nhé. Bác vừa xào xào rồi Dạ, món đó sở trường của cháu đấy. Tôi hăng say với công việc rán trứng của một lúc vật lộn với món trứng thì tôi cũng xong rồi dọn ra Anh Kòi giỏi quá ta, biết nấu ăn luôn hả. Sún nói- Hi, quá là điều bình thường luôn. Tôi vênh mặt- Nói thì hay nhưng để xem có ăn được không mới là vấn đề. Thằng Hòa Cứ thử nhà tôi lại sum vầy vào bữa ăn xong tôi lại xin phép đi trước để đến chở Hân đi xe tới nhà Ngoại ơi, anh Quân tới nè. Bo nói- Quân vào nhà đi cháu. Ngoại tôi nói- Dạ Bo, chị Hân đâu? Tôi hỏi- Dạ chị ấy mới qua nhà bạn. Cu Bo đáp- Ừ, mà ăn sáng chưa? Tôi hỏi tiếp- Dạ ăn rồi ạ. Chị Hân mới mua thùng mì tôm về rồi lấy giò của anh lúc tối đưa bỏ vào trong. Ăn ngon lắm Ừ, Quân, con ở đâu Nghệ An? Ngoại hỏi tôi- Dạ, con ở Đô Lương ý. Tôi đáp- Ba mẹ vẫn khoẻ chứ. Ngoại hỏi- Dạ khoẻ ngoại Ahhh!!! Chị Hân về rồi kìa. Cu Bo nói- Quân tới sớm thế. Hân nói- Tớ cũng mới tới thôi. Mà ai kia? Tôi quay ra thì thấy thằng đi bên sau Hân. Nhìn nó có vẻ cũng đẹp trai da trắng, cao tầm Đây là Hoàng, bạn của Chào bạn. Tôi đưa tay ra bắt rồi nó cũng đưa ra bắt tay nhưng như kiểu khó Mà Hân, đi làm thôi. Tới giờ rồi. Tôi nói- Ờ, hi- Hân đi với thằng kia cẩn thận đấy. Thằng đó nói- Không sao đâu, có gì tôi chịu. Tôi nói thẳng rồi phóng Nhìn bạn kia có vẻ thích Hân thì phải. Đang đi trên đường tôi quay lại Thích gì đâu, bạn bè từ nhỏ của tớ đấy. Hân đánh vào lưng tôi- Thật mà, con trai nên tớ biết. Lúc nãy nó đang ghen Thôi kệ đi, tớ chỉ xem Hoàng là bạn thôi nà. Hân đáp- đứa phóng tới quán thì thấy...

niem hanh phuc cua mot thang ngheo