Khoái xuyên chi bệnh mãi không chết - A Từ Cô Nương. Tô Cẩm Chi bị bệnh rất lâu, mà vẫn luôn không chết được, hắn luôn cho là lần này mình dù sao cũng nên chết rồi, lại không nghĩ rằng mở mắt ra sau bị trói chặt một cái yêu quý sinh mệnh hệ thống. Hệ thống nói cho
Viêm họng mãi không khỏi vì thói quen xấu nhiều người mắc Bệnh thường gặp Từ vụ cô gái 24 tuổi mất mạng vì nhổ 4 răng khôn, chuyên gia chỉ rõ trước khi quyết định cần biết điều này! Bệnh thường gặp Những lưu ý 'sống còn' khi ăn nấm, nhớ cho kỹ kẻo ngộ độc chết người Bệnh thường gặp
BS Trần Văn Kiên, Khoa Nam học và Y học giới tính, Bệnh viện Đại học Y Hà Nội cho biết từng tiếp nhận một nam thanh niên 17 tuổi đến viện khám với lý do xuất tinh vón cục như hạt gạo.. Theo lời bệnh nhân, anh chưa có người yêu cũng như chưa từng quan hệ tình dục bao giờ, tuy nhiên lại có thói quen xem phim sex
Cả cuộc hành trình này chính là cuộc chiến thoát khỏi căn bệnh tâm thần của anh nhưng việc gặp ông già áo xanh ở cuối cho thấy anh không thể thoát được và kẹt lại mãi mãi. Người mặc vest đen đội cái hộp giấy tượng trưng cho lý trí của Lone Survivor. Anh ta luôn im lặng và ít nói, khi đưa ra các gợi ý cũng tỏ ra rất hững hờ.
Xuyên sách chi mệnh vận đảo điên. Đệ Ngũ Thập Lục Chương. Diệp Y không hiểu lí do, hắc lang càng không hiểu lí do là tại sao đang yên lành bình thường, đột nhiên lại xuất hiện vô số tình huống để nữ chủ 'câu dẫn' Diệp Y như vậy, nhưng dù nguyên nhân ra sao cũng không ảnh hưởng đến thái độ của nó
Truyện xuyên nhanh, mau xuyên, hay còn gọi là khoái xuyên, thường nói về những cuộc phiêu lưu xuyên qua nhiều thế giới một cách liên tục của nhân vật chính.Thế giới được xuyên đến không giới hạn về mặt định nghĩa, có thể là không gian khác, thời gian khác, hoặc một thế giới giả tưởng có bối cảnh
yWIYRz. Khoái xuyên chi bệnh mãi không chết Tác giả A Từ Cô Nương Thể loại khoái xuyên, hệ thống, chủ thụ, song khiết, khoa huyễn, sue, cẩu huyết, tình hữu độc chung, vị lai giá không, si tình bá tổng công x đủ loại tính cách bệnh tật mỹ nhân dụ thụ, 1×1, HE.. Editor Camellia W. aka Bạch Trà Beta Xù Nguồn —–••••••—– QUYỂN THỨ NĂM SƠN GIAN THANH Chương 83 nghe nói anh thầm mến em hết “Sao vậy?” Cảm giác được cơ thể người bên cạnh đột nhiên cứng đờ, Tạ Thù còn tưởng là Tô Cẩm Chi có chỗ nào khó chịu, lập tức quay đầu nhìn cậu, ghé bên tai cậu nhẹ giọng hỏi, “Cơ thể không thoải mái hả?” “Không có gì…” Tô Cẩm Chi rũ mi tránh ánh mắt Tạ Thù, sau đó ngẩng đầu nhìn Mộ An và Liễu Duy vẫn đang đọc diễn văn trên sân khấu, giấu đầu hở đuôi tìm đại chủ đề khác, “Chỉ là trông bọn họ rất hạnh phúc.” Tạ Thù nghe ra được Tô Cẩm Chi đang qua loa với mình, nhưng hắn cho rằng thanh niên đang hâm mộ Mộ An và Liễu Duy, liền nắm chặt tay cậu, nhỏ giọng dỗ dành cậu “Nếu em thích, chúng ta cũng có thể tổ chức một cái.” Tô Cẩm Chi quay đầu, ngơ ngác nhìn Tạ Thù, nhìn vào đôi mắt màu xám thẫm của hắn. “Em thật sự không có khó chịu ở đâu sao?” Sau khi Tạ Thù thấy ánh mắt cậu lập tức nhăn mày, rõ ràng hôm nay lúc ra khỏi cửa tâm trạng thanh niên vẫn còn rất tốt, sao tự nhiên lại tụt mood vậy? Tô Cẩm Chi không nói gì, chỉ chợt ôm lấy Tạ Thù, vùi đầu vào bên gáy hắn, một lúc lâu sau mới nhẹ giọng trả lời hắn “Không có…” Tạ Thù vươn tay ôm eo cậu, tay kia vuốt mái tóc mềm mại của thanh niên, hắn cảm nhận được tâm trạng của thanh niên không bình thường lắm, nhưng hắn không biết cảm xúc suy sụp của thanh niên đến từ đâu, vậy nên chỉ có thể ôm cậu như vậy, truyền cho cậu sự ấm áp từ cơ thể mình. Sau khi Mộ An và Liễu Duy trao nhẫn, Tô Cẩm Chi vẫn chưa điều chỉnh tâm trạng của mình xong, cậu tránh khỏi cái ôm của Tạ Thù, cúi đầu nói với hắn “Em đi rửa tay.” Tạ Thù ôm hờ cậu, hỏi cậu “Cần anh đi cùng em không?” Tô Cẩm Chi chợt ngẩng đầu cười với Tạ Thù “Chỉ đi rửa tay thôi, em tự đi được rồi.” Tạ Thù nhìn cậu không nói một lời, ánh mắt sâu thẫm, môi mím thật chặt, vẻ mặt khó phân biệt, đột nhiên nói một câu khó hiểu “Em quay về sớm một chút.” Tô Cẩm Chi không quá để ý, tùy tiện đáp “Ừm.” Sau khi vào nhà vệ sinh, Tô Cẩm Chi lập tức vặn vòi nước vốc nước lạnh vào mặt mình. Bọt nước lạnh buốt theo trọng lực chảy xuống cằm cậu, một phần làm ướt áo cậu, một phần ít khác lướt qua cổ cậu trượt vào trong áo, lành lạnh lăn xuống ngực, lạnh đến mức khiến cậu giật nảy. Cậu ngẩng đầu, nhìn vào bản thân mình trong gương, vành mắt cậu đo đỏ, không biết là vì bị nước lạnh kích thích hay là bị chính cậu kích thích. “Kí chủ đại nhân, ngài đã hoàn thành nhiệm vụ rồi!” lại lên tiếng, nhưng ngay sau đó, giọng nói của nó lại yếu đi một chút, cẩn thận hỏi han Tô Cẩm Chi, “… Ngài không vui hả?” Tô Cẩm Chi liếm môi, phát hiện cổ họng mình nghẹn cứng không nói nổi một câu, cậu sợ mình vừa mở miệng sẽ phát ra tiếng nức nở. Như vậy rất mất mặt, cậu chỉ khóc vì Tạ Thù, sao cậu có thể yếu thế trước mặt hoặc được? “Cậu không vui à?” Hồi lâu vẫn không nhận được câu trả lời của Tô Cẩm Chi, một giây sau, người hỏi thăm đã đổi thành “Thế giới thứ năm, cuối cùng cậu cũng không chết trước khi cứu vớt xong tất cả mục tiêu, chứng Kleine – Levin của cậu sẽ không tái phát nữa, cậu có thể thoải mái hưởng thụ quãng đời còn lại ở thế giới này, đợi sau khi cậu chết già, tôi và sẽ đón cậu đến thế giới sau.” “… Vậy Tạ Thù thì sao?” Tô Cẩm Chi rít giọng mở miệng, rõ ràng cổ họng cậu đã tốt hơn, nhưng giọng nói của cậu hiện tại lại như lúc chưa khỏi hẳn vậy, khàn khàn khó nghe. Tại sao chứ? Có lẽ là vì cậu đã cứu vớt xong tất cả mục tiêu, có nghĩa là, Tạ Thù không cần cậu tiếp tục cứu vớt nữa, cậu cũng không còn bất kỳ lý do nào để tiếp tục ở bên Tạ Thù nữa. Nếu như thế giới đầu tiên hỏi cậu, cậu sợ nhất là gì, Tô Cẩm Chi nghĩ, có thể cậu sẽ không chút do dự trả lời Sợ chết. Nhưng nếu bây giờ lại hỏi cậu vấn đề này, vậy nhất định cậu sẽ nói Cậu sợ chia xa. Rời xa Tạ Thù, rời xa người cậu yêu —— cho dù là sinh ly hay tử biệt. không trả lời câu hỏi của cậu, cũng giữ im lặng. Tô Cẩm Chi đột nhiên không muốn nghe thấy tiếng bọn nó trả lời, bởi vì cậu cảm giác đáp án chúng nó cho cậu, nhất định cậu sẽ không thích. Tạ Thù, Tạ Thù. Giờ phút này Tô Cẩm Chi muốn gặp Tạ Thù đến phát điên, thậm chí cậu còn không kịp lau khô nước trên mặt đã chạy ra ngoài, cậu chạy về chỗ ngồi ban đầu của mình, nhưng Tạ Thù không còn ở đó nữa. “Tạ Thù… Tạ Thù?” Tô Cẩm Chi lảo đảo đi về phía trước, ánh mắt tìm tòi bóng dáng của Tạ Thù trong đám người đông nghịt như kiến, nhưng vẫn không tìm thấy hắn. Tô Cẩm Chi lập tức chạy đến trước mặt Tô Trường Đông hỏi anh “Anh, anh có thấy Tạ Thù ở đâu không?” “Tạ Thù? Tạ Thù nào?” Trên mặt Tô Trường Đông lộ vẻ nghi hoặc, “Hắn là ai? Tô Tô, sao trước kia anh chưa từng nghe em nhắc đến?” Tô Cẩm Chi không dám tin nhìn Tô Trường Đông “Tạ Thù đó, bạn trai của em, em tới chung với anh ấy, mới nãy anh ấy còn ngồi bên cạnh em!” Nói xong, Tô Cẩm Chi quay đầu chỉ vào chỗ của mình, nhưng cậu hoảng sợ phát hiện, vị trí chỗ đó chỉ có một, bát đũa bày sẵn cũng chỉ có một bộ, bên cạnh bát là một ly nước lọc, là ly của cậu. Ly nước đó là lúc Tạ Thù cảm thấy có thể cậu không thoải mái nên rót cho cậu, nhưng bây giờ ly nước kia vẫn còn, mà Tạ Thù thì lại biến mất. “Em ngủ đến mụ mị rồi à?” Tô Trường Đông cười sờ trán Tô Cẩm Chi, “Bạn trai nữa chứ, bạn trai em ở đâu ra? Em tới chung với anh mà.” Tô Cẩm Chi ngơ ngác lùi về sau vài bước, cậu nhìn Tô Trường Đông mặt mày tràn đầy cưng chiều đang mỉm cười nhìn mình, rồi nhìn Mộ An và Liễu Duy đang cười vui vẻ hạnh phúc trên sân khấu, cậu quay người, mắt lướt qua từng người xung quanh, cảm thấy đây giống như một cơn ác mộng hoang đường. Cậu bị nhốt trong giấc mộng, giấc mộng này không có Tạ Thù. Tô Cẩm Chi lập tức xoay người chạy ra khỏi khách sạn, rời xa đám người, lảo đảo chạy ra ngoài đường, đôi mắt lướt trên từng người đi ngang qua, hi vọng có thể bắt gặp khuôn mặt mà mình quen thuộc. Nhưng không có. Cậu không biết mình đã đi bao lâu, chỉ biết người trên đường đều xa lạ với cậu, cậu không quen họ. “… Tạ Thù đâu?” Tô Cẩm Chi hỏi và trong đầu, “Tạ Thù đâu!” không trả lời, lạnh nhạt trả lời cậu “Hắn đi rồi.” “Mi lừa ta!” Tô Cẩm Chi hét lên một tiếng, thậm chí cậu còn hét ra miệng, nhưng người đi đường lướt qua cậu lại như không nghe thấy, cũng làm như không thấy cả người cậu, “Sao hắn lại rời khỏi ta? Là mi đúng không? Đều do mi bày trò!” “Lúc nào mi cũng ép ta… thế giới nào cũng vậy… từ trước tới nay mi chưa từng để ta sống tốt…” Mắt Tô Cẩm Chi đỏ bừng, nước mắt chảy thành dòng dọc theo hai má cậu, đột nhiên, cả người cậu không còn sức lực, uể oải khuỵu xuống đất, “Mi trả Tạ Thù lại cho ta…” “Tôi không bày trò.” Giọng nói của vẫn bình thản như vậy, không chứa một chút cảm xúc, “Cậu rất khó chịu à?” Tô Cẩm Chi cười nhẹ một tiếng, chớp mắt, nước mắt nặng nề nện xuống đất “Mi cảm thấy ta không khó chịu ư?” nói “Đúng vậy, ai mà tự nhiên bị vứt bỏ cũng sẽ đau khổ. Nếu tôi nói cho cậu biết, hắn cố ý bỏ đi, cậu có hận hắn không?” Tô Cẩm Chi lắc đầu “Không đâu, hắn sẽ không cố ý bỏ đi, hắn sẽ không cố ý rời khỏi ta.” “Kỳ thật tôi cảm thấy hắn bỏ đi cũng chẳng sao, cậu có thể quên hắn, thoải mái hưởng thụ thế giới này một chút.” khuyên cậu, “Dù sao ở thế giới tiếp theo hai người cũng sẽ gặp lại nhau thôi.” “Phắn.” Tô Cẩm Chi khóc bật lại một câu như vậy. “Cậu cũng nhận ra rồi đúng không?” cười một tiếng, không để ý tới thái độ lúc nãy của cậu, lại mở miệng hỏi cậu, “Cậu đã từng nghĩ, vì sao từ trước tới nay mục tiêu cứu vớt chính của cậu đều là một người không?” Tô Cẩm Chi ngơ ngác quỳ tại chỗ. Đương nhiên cậu nhận ra, từ thế giới thứ tư cậu đã phát hiện một chút manh mối, những lời mà Reeves nói với cậu trong cơn hỏa hoạn, ý nghĩa quá sâu xa, chính cậu cũng không tin, nhiều thế giới như vậy, gương mặt đó, giọng nói đó, và cả những thói quen cùng cử chỉ đều chỉ là trùng hợp. Mỗi một thế giới, cậu luôn là người đi cứu vớt, mà hắn luôn là người được cứu vớt. Nhưng rốt cuộc là vì sao? Thái dương Tô Cẩm Chi đau nhức, nước mắt của cậu vẫn không ngừng, dường như trong lòng cậu có một chuyện gì đó vô cùng đau đớn luôn giày vò cậu, khiến cậu áy náy, khiến cậu bất an. “Ta không muốn quên hắn…” “Thật xin lỗi… em không cố ý…” Tô Cẩm Chi bụm mặt, nước mắt theo kẽ ngón tay chảy xuống, cậu liên tục nói xin lỗi, nhưng không biết mình xin lỗi vì điều gì, “Em cũng muốn… em cũng muốn…” Tô Cẩm Chi nghẹn ngào, cuối cùng nói câu kia ra “Em cũng muốn ở bên anh…” Không muốn quên anh, không muốn rời khỏi anh, muốn ở bên anh mãi mãi. khẽ thở dài, hỏi cậu “Nếu tôi nói, cậu chờ thêm một khoảng thời gian, Tạ Thù sẽ trở về, cậu sẽ chờ chứ?” Tô Cẩm Chi ngẩng đầu khỏi lòng bàn tay, hốc mắt vẫn đỏ bừng, hàng mi thật dài cũng bị nước mắt thấm thành từng cụm, cậu muốn tin tưởng, nhưng lại không dám tin tưởng hoàn toàn, cẩn thận từng li từng tí hỏi “Tạ Thù còn có thể trở về sao?” “Sẽ, chỉ cần cậu muốn.” nói, “Bởi vì hắn rất yêu cậu.” “Nhưng tôi không biết khi nào hắn sẽ trở về, có thể là ngày mai, cũng có thể là vài năm sau, hoặc có lẽ là đến khi cậu chết, cũng không chờ được hắn trở về.” bổ sung. “Ta sẽ chờ.” Tô Cẩm Chi từ dưới đất đứng lên, bởi vì quỳ quá lâu nên từ đầu gối ở chân trái có di chứng của cậu truyền đến cơn đau như bị kim đâm, “Ta sẽ vĩnh viễn chờ hắn, bởi vì ta cũng yêu hắn.” lạnh lùng hừ một tiếng, như tự nhủ nói “Bảo hai người đừng có diễn quá sâu, ai cũng không chịu nghe lời…” Giọng của nó rất nhỏ, Tô Cẩm Chi căn bản không nghe rõ nói gì, hiện tại cả người cậu đều chật vật không chịu được, bộ lễ phục mặc để tham gia lễ cưới của Mộ An và Liễu Duy đã bị cậu vần vò nhăn nhúm, trên mặt cậu còn có vệt nước mắt vừa khô, hai mắt đều khóc đến sưng lên. Nếu như có Tạ Thù ở đây, nhất định hắn sẽ rất đau lòng lau nước mắt cho cậu. Nhưng hiện tại không có Tạ Thù, Tô Cẩm Chi dùng mu bàn tay dụi dụi mắt, lau đi vệt nước mắt còn sót lại khập khiễng trở về. Kết quả cậu vừa quay đầu lại đã nhìn thấy Tạ Thù đứng cách cậu không xa. Tạ Thù mặc đồ tây, trên mặt vẫn còn vết sẹo, xung quanh hắn có vài người vây quanh như vệ sĩ, che chở hắn ở giữa, thoạt nhìn như một đại nhân vật gì đó ghê gớm lắm. Khuôn mặt của hắn vẫn là hình dáng mà Tô Cẩm Chi quen thuộc, nhưng trong đôi mắt màu xám thẫm kia là xa lạ, tựa như hoàn toàn không quen biết cậu. Một người đứng cạnh Tạ Thù thấy cậu nhìn hắn chăm chú, cẩn thận tiến tới gần Tạ Thù “Lão đại, cậu ta cứ nhìn ngài mãi.” Người kia hỏi Tạ Thù “Ngài có quen cậu ta không?” Cảnh tượng này rất rõ ràng, lập tức chồng lên hình ảnh mơ hồ nào đó trong trí nhớ cậu, hình như cũng từng có người hỏi cậu như vậy —— “Hắn cứ nhìn cậu mãi.” “Cậu có quen hắn không?” Cậu đã trả lời thế nào nhỉ? “Không quen.” Đúng vậy, dường như chính là câu trả lời đó. “Tôi không quen cậu ta.” Giọng nói quen thuộc truyền tới từ nơi không xa, Tạ Thù lại nhìn cậu một cái rồi dời mắt. Tô Cẩm Chi ngẩn người nhìn hắn, niềm vui sướng khi gặp lại biến mất không còn một mảnh, thay vào đó là tủi thân và đau đớn không nói nên lời. Sao anh có thể quên em chứ… Rõ ràng chúng ta yêu nhau như vậy… Nhưng những chuyện đó cũng chẳng sao, anh quên em, chúng ta có thể làm quen lại; anh không nhớ từng yêu em, không hề gì, em sẽ yêu anh mãi mãi, vĩnh viễn yêu anh, chỉ cần vào lúc chúng ta gặp lại nhau anh lại yêu em là được rồi. Tô Cẩm Chi xốc lại dũng khí, muốn tiến lên nói chuyện với Tạ Thù, Tạ Thù lại không thèm nhìn cậu, dưới sự bảo vệ của vệ sĩ xung quanh bước vào một chiếc xe màu đen. Tô Cẩm Chi lại sững sờ tại chỗ, uất ức ba giây rồi vội vàng nhớ biển số xe, định quay về sẽ điều tra. Kết quả chiếc xe kia không đi ngay mà chậm rãi chạy tới bên cạnh cậu, cửa sổ xe sẫm màu hạ xuống, gương mặt của Tạ Thù hiện ra. Tô Cẩm Chi nhìn hắn chằm chằm không chớp mắt. Tạ Thù hỏi cậu “Trước kia chúng ta từng gặp nhau chưa?” Tô Cẩm Chi lập tức gật đầu “Gặp rồi!” “À.” Tạ Thù lạnh nhạt lên tiếng, cửa sổ xe lại bị kéo lên. Sau đó Tô Cẩm Chi liền đứng nhìn chiếc xe màu đen kia đi xa. Mắt Tô Cẩm Chi chợt đỏ lên, cảm giác ấm ức sắp tràn ra ngoài, buồn bã nhìn chiếc xe Tạ Thù ngồi dần khuất khỏi tầm mắt cậu, đến lúc này mới rũ đầu quay về khách sạn nơi Mộ An và Liễu Duy cử hành hôn lễ. Nhưng đi chưa được bao lâu, chiếc xe màu đen kia đã nhanh chóng chạy về bên cạnh cậu, cửa sổ xe hạ xuống. Khóe môi Tạ Thù cong cong, trong đôi mắt xám thẫm tràn đầy vui vẻ, vết sẹo có vẻ cực kỳ hung ác đối với người khác, giờ phút này trong mắt Tô Cẩm Chi quả thực đẹp trai đến ngây người, hắn mỉm cười hỏi cậu “Bé cưng, em cứ nhìn theo tôi mãi, em thích tôi à?” “Không phải.” Tô Cẩm Chi lắc đầu, “Em yêu anh.” Thoáng cái Tạ Thù đã bị cậu chọc cười “Vậy em sẽ yêu tôi mãi chứ?” Mắt Tô Cẩm Chi đỏ bừng, cực kỳ chắc chắn nói “Sẽ, em sẽ yêu anh mãi mãi.” Khi cậu nói câu đó xong, Tạ Thù yên lặng nhìn cậu vài giây, sau đó bỗng nhiên mở cửa xe, chân dài một bước đứng trước mặt cậu, nắm cằm cậu cúi người trực tiếp thè lưỡi ra liếm môi cậu một cái “Em thật đáng yêu, làm bạn trai của tôi đi.” Tô Cẩm Chi vươn tay ôm hắn, nhếch môi cười khẽ “Vâng.” Camellia W kết mở theo hướng HE, vậy cũng coi như là HE rồi nhỉ. Mọi người ráng tận hưởng đi rồi chuẩn bị tinh thần cho mấy trận ngược nhẹ tiếp theo. Bắt đầu rối rối rồi đó, để xem ai đoán được sự thật trước nè, tác giả cũng úp mở từ mấy chương đầu rồi đấy. Thế giới sau khá là khó, hồi trước lúc làm muốn nổ não vì không quen thể loại đó, cũng nhờ cô beta đỡ phần nào. Thế giới sau cũng quen lắm đấy, không biết đến lúc đó mọi người có nhận ra không thôi == >
Văn ánTô Cẩm Chi đã bị bệnh rất lâu, nhưng mãi vẫn chưa chết, cậu luôn cho là cuối cùng lần này mình cũng chết rồi, nhưng không ngờ rằng sau khi mở mắt ra lại bị buộc định với một hệ thống nhiệt tình yêu thương sinh mệnh. Hệ thống nói cho cậu biết, bởi vì kiếp trước cậu đã bệnh đến thế mà vẫn không từ bỏ tình yêu thương với cuộc sống nên kiếp này cần phải tiếp tục dùng hình tượng người bệnh mãi không chết đi cứu vớt tất cả những người không yêu quý mạng sống trên thế giới, khiến bọn họ nhiệt tình yêu thương cuộc sống, nhiệt tình yêu thương sinh mệnh, nhiệt tình xây dựng xã hội hài hòa!*Tô Cẩm Chi ta muốn hưởng thụ cuộc sống, hưởng thụ tình yêu, sau đó mới có động lực đi cứu vớt thế thống Kí chủ cậu nghe tôi nói, cậu không thể yêu người này, yêu hắn chính là go Cẩm Chi Sống có gì vui? Chết có gì sợ? Trước khi chết làm một phát, thành quỷ cũng phong lưu.===== Trong lúc em quên lãng, anh yêu em;===== Nhưng trong lúc em nhớ rõ, em yêu anh.>Giải thích Thụ sẽ bị bệnh, dùng tinh thần kiên cường bất khuất cứu vớt mỗi người không quý trọng cuộc sống không nhất định chỉ có công. Hiện tại xác định có những bệnh không hẳn theo thứ tự1. Bệnh tim2. Ho lao3. Ung thư dạ dày4. Hội chứng ma cà rồng + rối loạn ăn uống5. Xe lăn + mất cảm giác đau bẩm sinh6. Mù + câm + hội chứng người đẹp ngủ7. Hội chứng trí nhớ siêu phàm + hội chứng Savant8. Nghiện sạch sẽ + mù mặt + chứng hưng cảm9. Bệnh kén ăn + trầm cảm10. Bệnh máu khó đông11. Chứng sợ giao tiếp xã hội + PGAD + ED bất lựcNote công đều là một người, khuôn mặt cũng sẽ không thay đổi! Có cha nuôi và con, nhưng không có quan hệ thuyết thống! Hai hệ thống AI*.>Chỉ nam1v1, chủ thụ, song thể coi khoái xuyên là khoa học viễn tưởng, mỗi thế giới có rất nhiều đầu mối bí ẩn, hoan nghênh tới nghiên cẩu huyết nhấn mạnh, mấy thế giới đầu là tiểu ngược, tác giả bị công thụ khống nên đều sue, cẩu huyết chua xót này thoải mái đến khó tin.còn 3 mục nhưng đều là tác giả nói với bạn đọc đã cảnh báo từ trước, không được nóng, không quỳ cầu chương mới, không bỏ hốĐánh giá ngắn gọnTô Cẩm Chi sống vào năm 3000 của lịch Tinh Tú, đấu tranh với bệnh tật mấy năm, cuối cùng cũng sắp chết, nhưng không ngờ rằng bị buộc định với một "Hệ thống nhiệt tình yêu thương sinh mệnh", hai hệ thống thoạt nhìn là sinh vật nền tảng silic có trí năng AI không ngừng cùng cậu kỳ diệu xuyên qua từng thế giới, cảm nhận tình yêu và sinh mệnh, đánh thức tất cả ký ức đã từng bị quên lãng của cậu, phần tình yêu chỉ thuộc về cậu, thuần khiết trước sau như một, cho đến tận lúc chết — "Chỉ cần em mở mắt, chúng ta sẽ gặp lại nhau." Truyện này không giống với phần lớn văn khoái xuyên, mỗi thế giới từng vòng lại từng vòng, ám tuyến đầu mối xen kẽ bên trong, khiến đọc giả không nhịn được đọc lại nhiều lần, truy tìm manh mối, văn phong tác giả khôi hài thú vị, khiến đọc giả cùng cảm thấy cảm động và vui sướng, hiểu được hoang mang và thất bại, cuộc sống nhìn như không có thuốc nào chữa được nhất định sẽ có thể được cứu rỗi, chân ái đúng lúc là một liều thuốc tốt.>Chú thích• Chế lại từ ngũ giảng tứ mỹ tam nhiệt ái của Trung Quốc, cụ thể là– Ngũ giảng văn minh, lịch sự, sạch sẽ, trật tự, đạo đức– Tứ mỹ tâm hồn đẹp, nói lời hay, hành động đẹp, môi trường đẹp– Tam nhiệt ái yêu tổ quốc, yêu chế độ xã hội chủ nghĩa, yêu Đảng cộng sản Trung Hoa =• AI Artificial Intelligence trí tuệ nhân tạo• Mấy chứng bệnh mình đã edit theo tên bên Việt Nam mình, bạn nào muốn biết rõ có thể search google, tới từng thế giới mình sẽ giải thích lại từng cái vì nhiều đến Tết sẽ bắt đầu mần bộ này, hoan nghênh mọi người đến lúc đó nhảy hố.
Khoái xuyên chi bệnh mãi không chết Tác giả A Từ Cô Nương Thể loại khoái xuyên, hệ thống, chủ thụ, song khiết, khoa huyễn, sue, cẩu huyết, tình hữu độc chung, vị lai giá không, si tình bá tổng công x đủ loại tính cách bệnh tật mỹ nhân dụ thụ, 1×1, HE.. Editor Camellia W. aka Bạch Trà Beta Xù Nguồn —–••••••—– QUYỂN THỨ NHẤT HOA HƯỚNG DƯƠNG Chương 1 Lão đại tàn tật 1 Trên tường, đồng hồ vang lên “tích tắc” có quy luật, kim giây hẹp dài chạm rỗng từng vòng lại từng vòng lướt qua từng chữ số La Mã. Ngoài khơi Atlantic, mấy con hải âu trắng như tuyết phe phẩy cánh thỉnh thoảng nghiêng mìn lượn qua du thuyền, đổ thành cái bóng hình chữ nhân 人 trên cửa sổ lớn sát đất. Tô Cẩm Chi thu tầm mắt lại, quay đầu nhìn về phía phó thuyền trưởng đang đi tới đi lui trước mặt những người phục vụ đứng ngay hàng thẳng lối. Thân hình ông ta cao lớn, mặc một bộ quần áo kiểu cổ khoác áo vét màu đen được cắt may cẩn thận nhằm che giấu cơ thể hơi mập mạp của mình, hai bên mặt được cạo râu sạch sẽ, ngoài túi áo rũ xuống một đoạn dây của cái đồng hồ quả quýt màu vàng, tựa như một vị quản gia già trung thành và tận tâm của một pháo đài thời Trung Cổ, chỉ là lớp mồ hôi thật mỏng rịn ra trên thái dương đã thể hiện nội tâm không bình tĩnh của ông ta. “Sao vẫn chưa tới…” Chân mày ông ta nhíu lại, thở dài một hơi sau đó lầm bầm, rồi lại xoay người ngẩng đầu nhìn thoáng qua cái đồng hồ hoa lệ treo cao trên vách tường. Đôi mắt ông ta đột nhiên trừng lớn, sau khi hít sâu một hơi thì nôn nóng lắc đầu, tiếp tục tới lui trước mặt bọn họ. Trong lúc đảo bước, gót giầy của ông cùng sàn cẩm thạch sạch sẽ chạm vào nhau, tiếng bước chân nặng nề dồn dập khiến tất cả mọi người tại chỗ đều bắt đầu căng thẳng theo. Tô Cẩm Chi xem như là bình tĩnh nhất trong đám người, cậu thờ ơ liếc mắt nhìn phó thuyền trưởng, sau đó giơ tay lên chỉnh sửa lại cổ áo của mình. Bộ đồ phục vụ trên người cậu là do phó thuyền trưởng tìm người đo ni đóng giày cho, so với bộ đồ giá rẻ của những người phục vụ khác bên cạnh thì càng tinh tế và thoải mái hơn một chút — cũng càng thêm quyến rũ. Cả ba tháng làm phục vụ trên thuyền đều phải mặc bộ đồng phục này, một đồng tiền lương cũng không nhận được, còn gần như tiêu hết tất cả tiền tiết kiệm của mình, cậu phí nhiều tinh lực như vậy chính là chuẩn bị cho ngày hôm nay. Nói một cách chính xác hơn là, vì người hôm nay bao trọn ba tầng cao nhất của Atlantic – mục tiêu cứu vớt chính của cậu ở thế giới này Tần Diệp Chu. Atlantic là một du thuyền cao cấp gồm mười sáu tầng, tải trọng một trăm ngàn tấn trở lên, được ca tụng là “Thành phố trên biển của những kẻ giàu có”, Tần Diệp Chu có thể bao trọn ba tầng, vừa nghe đã biết hắn giàu có bao nhiêu. Nhưng người có tiền cũng rất khó hầu hạ, cách thời gian du thuyền rời cảng còn chưa tới một tiếng nhưng Tần Diệp Chu vẫn chưa lên thuyền, nếu như đã quá thời gian du thuyền ra khơi mà hắn mới lên thuyền thì chỉ sợ phó thuyền trưởng lại phải bận rộn một phen, vậy nên cũng khó trách tại sao bây giờ ông ta lại căng thẳng đến thế. “Ngài Tần tới chưa? Tới rồi?!” Phó thuyền trưởng cầm điện thoại vừa được kết nối, sau khi được xác nhận xong thì vẻ mặt mừng rỡ như điên, vừa móc khăn mùi xoa được chế tác tinh xảo từ túi ra thấm mồ hôi lấm tấm trên trán, vừa xoay người đi về phía Tô Cẩm Chi. Thấy vậy, Tô Cẩm Chi nhanh chóng thả hai tay đang điều chỉnh cổ áo xuống, giống như cố gắng đè nén sự hoảng loạn và khiếp đảm dưới đáy mắt, nở một nụ cười sạch sẽ. Nhưng dù cậu đã nỗ lực cười rất “sạch sẽ” rồi, phó thuyền trưởng vẫn thoáng hốt hoảng, sau khi ông ta tỉnh hồn lại lập tức đi tới bên cạnh Tô Cẩm Chi, kêu đầu bếp giao xe đẩy thức ăn cho cậu, sau đó vỗ vỗ vai cậu, thì thầm bên tai cậu một câu “Ngài Tần tới rồi.” “Vâng…” Tô Cẩm Chi cúi đầu nhẹ giọng đáp, ở góc độ người khác không nhìn thấy được, khóe môi khẽ cong lên, cậu bỏ qua tiếng thổn thức của những người phục vụ phía sau, đẩy xe thức ăn rời khỏi. Bởi vì dung mạo của mình, từ khi Tô Cẩm Chi bước lên chiếc du thuyền này đã không ít lần bị người khác nghị luận, mặc dù cậu đem hình tượng hệ thống thiết lập cho cậu ở thế giới này là tiểu bạch hoa* “thuần khiết, thiện lương” phát huy đến cực hạn, tuyệt đối không xuất hiện một chút dấu vết rạn nứt nào cũng không ngăn được sự nghi ngờ và khinh thường của người khác về cậu. *đóa hoa trắng trong, thuần khiết, lương thiện Nhưng chuyện này có cách nào đâu? Dù sao cậu sinh ra trong thời đại Tinh Tế không có kẻ xấu xí. Lúc đó phần lớn nhân loại đều đã trải qua cải tạo gen, bọn họ không chỉ có vẻ ngoài hoàn mĩ không thiếu sót như được Thượng Đế tỉ mỉ đắp nặn mà còn sở hữu cơ thể khỏe mạnh tựa như sắt thép, cùng với sinh mệnh dài trăm nghìn năm đằng đẵng. Thế nhưng kể cả như thế, cậu vẫn chết — chết vì cấp cứu không có hiệu quả. Một cái chết cực độ xấu hổ và lặng lẽ vào lịch Tinh Tế năm 3500, dù sao khi đó một nửa bộ phận trong cơ thể người đã tiến bộ thay thế bằng máy móc, trình độ y tế phát triển cực mạnh, vô cùng hiếm người chết do cấp cứu không có hiệu quả, đa phần chỉ chết do chiến tranh hoặc qua đời vì tai nạn. Rõ ràng cậu đang ở bệnh viện, nhưng vẫn chết vì cấp cứu không có hiệu quả. Bởi vì cậu là nhân loại thuần chủng. Chẳng qua bây giờ nghĩ những thứ này cũng không có tác dụng gì, lại còn cảm thấy khó chịu và bực bội. Khi lên đến tầng mười lăm của du thuyền, thân thể Tô Cẩm Chi hơi loạng choạng một chút, cậu dựa vào tường hít sâu một hơi, cắn đầu lưỡi đè cảm giác buồn nôn xông lên cổ họng xuống, lúc này mới nhấc chân tiếp tục đi về phía trước. “Ký chủ ngài không thoải mái hả?” Tô Cẩm Chi vừa mới dừng bước một chút, liền nghe hệ thống buộc định với linh hồn của cậu mở miệng hỏi. Nghe thanh âm máy móc có sự non nớt đặc trưng của thiếu niên, Tô Cẩm Chi lập tức nhận ra là giọng của nó nói, “Chỉ cần ngài nhanh chóng đến cạnh ngài Tần thì sẽ thoải mái ngay thôi.” “Biết rồi.” Tô Cẩm Chi lãnh đạm lên tiếng trả lời, “Mi nói nhảm nhiều quá.” Cho dù là ai bị người khác thay phiên nhau nhắc nhở “Nếu không nhanh làm nhiệm vụ thì cậu sẽ đau đớn đến chết” cả ba tháng trời thì tâm trạng sẽ không thể nào tốt được, nhất là người giống như Tô Cẩm Chi vậy — yêu quý cuộc sống của mình, cực kỳ sợ chết. “Hức hức ngài…” bị ký chủ mắng một câu lập tức hức hức hai tiếng rời khỏi. Tô Cẩm Chi nghe thấy tiếng khóc thì trầm mặc một lúc, lại sinh ra một chút xíu áy náy trong lòng, tuy cậu biết đấy chẳng qua chỉ là chương trình được cài đặt sẵn của AI, nhưng vẫn không nhịn được hơi đau lòng. Song sau khi Tô Cẩm Chi thấy rõ dáng vẻ của ngài Tần kia, cậu không muốn để rời khỏi nữa, mà là muốn kéo nó trở về đánh chết tươi. “Cậu có biết làm việc hay không hả?!” Bởi vì trong nháy mắt nhìn thấy rõ bộ dạng của Tần Diệp Chu mà thoáng thất thần, Tô Cẩm Chi cầm ấm trà rót lệch ra bên ngoài, đụng vào một cái tách tử sa khác. Ngay sau đó, vệ sĩ đứng bên cạnh Tần Diệp Chu hung hăng đẩy cậu ra, khiến cậu buộc lòng phải lùi về sau mấy bước để đứng vững. “Xin, xin lỗi…” Tô Cẩm Chi nhanh chóng cúi đầu nhận sai áy náy nói, hai tay đặt xuôi bên người, dán sát vào đùi. Thanh niên cúi thấp đầu, tóc đen rối bù như tổ quạ theo đó mềm mãi rũ trước trán, vẻ mặt trắng bệch như giấy, đôi mi dài rũ xuống vì sợ hãi và hoang mang mà khẽ run rẩy, tôn lên dung mạo thuần khiết như đóa trà trắng hãy còn đọng sương của thanh niên, thoạt nhìn vô cùng đáng thương, ngược lại khiến người khác không nỡ quở trách cậu nửa câu. Vậy nên người đẩy cậu ra há hốc mồm, cuối cùng không thể nào tiếp tục mắng chửi ra miệng. Tần Diệp Chu ngồi trên xe lăn nhận lấy khăn mặt do một vệ sĩ khác đưa tới, chậm rãi lau đi vài giọt nước trên chân mình, từ đầu đến cuối đều không liếc mắt nhìn Tô Cẩm Chi lấy một cái — giống với người nọ. Có lẽ nhìn thấy Tần Diệp Chu không tức giận, người vệ sĩ đẩy cậu ra cau mày thở dài, đi tới cạnh Tô Cẩm Chi nhỏ giọng nói “Đi đi đi, ngài Tần không cần phục vụ.” Nếu là lúc trước, để không lải nhải bên tai cậu nữa, sợ rằng Tô Cẩm Chi còn đấu tranh một chút, nhưng hiện tại khi đã thấy rõ bộ dạng Tần Diệp Chu dài ngắn ra sao lại thầm hận bản thân không thể chạy càng xa càng tốt, không muốn tiếp tục đối mặt với người này nữa. Vì vậy cậu cúi người chào một cái, rời khỏi mà không nói thêm lời nào. Tô Cẩm Chi vừa đi, vừa kêu gào hệ thống trong lòng “ Mi ra đây, giải thích cho ta tại sao dáng vẻ của Tần Diệp Chu lại giống người kia thế hả?” “Dáng vẻ của mục tiêu cứu vớt chính là do kí chủ tự chọn mà, chuyện này còn cần tôi phải giải thích sao?” Thanh âm máy móc của hệ thống không mang theo chút tình cảm của nhân loại, còn tràn đầy mùi vị khiêu khích. “Ta chọn hồi nào?” Tô Cẩm Chi đi vào WC, sau khi dùng nước lạnh tạt lên khuôn mặt mới thoáng bình tĩnh một chút, tiếp tục ép hỏi hệ thống, “Ta không hỏi mi, đâu?” “Trong khoảnh khắc ký chủ tử vong ở thế giới cũ đã lựa chọn.” Thanh âm càng lạnh hơn, “ đã đến tổng bộ tranh thủ phúc lợi mới nhất cho ký chủ rồi.” Trong khoảnh khắc tử vong? Đúng rồi, cậu nhớ mang máng rằng trước khi chết, đã từng hỏi cậu một vấn đề — xin ký chủ lựa chọn dáng vẻ của mục tiêu cứu vớt chính, xét thấy lúc này ký chủ không thể nào nói chuyện, ký chủ chỉ cần hình dung trong đầu là được. Tự chọn lấy à! Lúc đó cậu đã sắp chết rồi, trong ý thức mơ hồ dường như đã nhìn thấy người nọ đứng trước mặt mình, vậy nên trong đầu cậu mới nghĩ đến người kia, lẽ nào vì thế mà cho rằng đó chính là dáng vẻ của mục tiêu cứu vớt chính mà cậu lựa chọn? Tô Cẩm Chi ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua bản thân mình trong gương, trầm mặc vài giây mới mở miệng hỏi “Vậy hiện tại ta thay đổi còn kịp không?” trả lời cậu “Vị trí lựa chọn phúc lợi ở tổng bộ đã bị cướp sạch sẽ, khi nào ký chủ tiến vào thế giới mới thì có thể tranh thủ tham gia tranh giành.” Thế nhưng Tô Cẩm Chi còn chưa kịp nói thêm gì đã nghe nói “Nhưng phúc lợi Một khắc đêm xuân đáng ngàn vàng’ vẫn có hiệu lực.” Tô Cẩm Chi nghe vậy thì nhíu mày. Một khắc đêm xuân đáng ngàn vàng’ mang lại lợi ích đúng như tên gọi của nó, có thể sử dụng với tất cả sinh vật sống, có tác dụng khiến đối tượng bị sử dụng có ảo giác như đang trong đêm xuân với người sử dụng mà không để lại bất cứ di chứng gì về sau, an toàn tuyệt đối, là bảo vật giúp mỗi vị ký chủ dựa vào cơ thể cứu vớt thế giới, gieo rắc mầm móng ái tình, chung tay xây dựng xã hội hài hòa. Khuyết điểm Chỉ có thể sử dụng ở cùng một thế giới. Tô Cẩm Chi cũng bởi vì phúc lợi Một khắc đêm xuân đáng ngàn vàng’ này mà trên đường đi sau khi chần chừ một lúc mới quyết định sau này khi lên thuyền sẽ dùng phát điện tình yêu để cứu vớt ần Diệp Chu. Đây là cách duy nhất giúp cậu có thể hoàn thành nhiệm vụ. Tần Diệp Chu vừa đẹp trai lại vừa giàu có, lúc trước e rằng không một người phụ nữ nào không ôm mộng muốn gả cho hắn, đáng tiếc lần tai nạn giao thông ba năm về trước đã khiến đầu gối hắn không thể cử động, kể từ đó chỉ có thể ngồi trên xe lăn. Mẹ hắn mất sớm, ba hắn lại lập tức lấy vợ kế sau khi chân hắn tàn phế, còn đưa đứa con riêng chỉ nhỏ hơn hắn hai tuổi vào cửa, dụng ý rõ như ban ngày. Sau đó Tần Diệp Chu liền lục thân không nhận, khiến ba hắn xuống đất nằm chung với mẹ hắn. Đương nhiên câu sau là lời đồn, thật giả chưa được xác định, nhưng chuyện ba Tần Diệp Chu đã chết, mẹ kế và em trai chật vật sống qua ngày cũng là sự thật, hắn là kẻ mặc kệ thân tình, phớt lờ tình bạn, không lưu luyến gì cuộc sống. Tô Cẩm Chi không phải ba hắn, cũng không phải bạn thân của hắn, muốn cứu vớt hắn thì trừ khi trở thành người yêu của hắn, dùng tình yêu ấm áp sưởi ấm trái tim và cơ thể lạnh băng của hắn, khiến hắn cảm nhận được tình yêu mới có thể cùng hắn xây dựng thế giới tươi đẹp. Có hiệu quả của Một khắc đêm xuân đáng ngàn vàng’ nên cho dù cậu có không thật sự ở bên cạnh Tần Diệp Chu cũng không sao, ban ngày diễn kịch, làm dáng một chút là được. Nếu Tần Diệp Chu kia thật sự đẹp trai, Tô Cẩm Chi cũng không ngại làm thật nói chuyện yêu đương với hắn một trận — dù sao cậu đã không thể sống lại ở thế giới kia được nữa. Hơn nữa trước khi chết cậu còn là xử nam. Quả thật là quá bi thảm mà. Đời trước của Tô Cẩm Chi ban đầu cũng coi như sống tốt, là người Trái Đất thuần chủng duy nhất còn sống sót ở lịch Tinh Tế năm 3000, cậu phải đảm nhận chức vụ ngoại giao với nhân loại tinh tế, nhưng lúc cậu đón tiếp cái người y hệt Tần Diệp Chu kia xong, sau khi bị người ngoại hành tinh khoác da người vô cùng khó chơi kia đưa về nhà lập tức té xỉu, đến lúc kiểm tra — tất cả bộ phận trong cơ thể đã suy kiệt, trở thành ca bệnh nan y duy nhất trong tinh hệ của hệ ngân hà. Cậu chạy đến bệnh viện Cảng Tây tốt nhất nằm ở sao β68 tiếp nhận trị liệu, cống hiến tất cả gia sản của mình vào bệnh viện, cứ thế mà kiên trì tới năm năm vẫn chưa chết. Bác sĩ nói cho cậu biết, xét thấy cậu là người Trái Đất thuần chủng còn sót lại, không có bất cứ kháng thể gì đáng nói với vi khuẩn của sinh vật ngoài hành tinh nên trước mắt tình trạng cơ thể của cậu không đủ tốt để chích vắc xin phòng bệnh mà không có bất kỳ phản ứng bài xích nào, vậy nên để an toàn, tốt nhất là cậu phải nằm trong phòng cách ly ở bệnh viện cả đời, chỉ thế mới có thể tiếp tục sống sót. Sau khi nhập viện, Tô Cẩm Chi luôn tự hỏi cứ làm một con cá mặn như thế đến chết, hay là rời khỏi phòng cách ly lập tức kết thúc cuộc sống. Cuối cùng cậu quyết định trở về Trái Đất liếc mắt nhìn quê hương của mình lần cuối sau đó mới xuống mồ nằm — dù sao cậu cũng không còn đủ tiền để tiếp tục ở bệnh viện dựa vào máy móc duy trì hoạt động của các bộ phận trong cơ thể. Nhưng sáng sớm trước ngày cậu lên đường một hôm, lúc y tá ôm một bó hoa đẩy cửa vào nói cho cậu biết có người đến thăm cậu, Tô Cẩm Chi lập tức che miệng mũi ngã xuống — chết vì cấp cứu vô hiệu khi dị ứng phấn hoa ngoài hành tinh. — CMN đứa nào tặng hoa ngoài hành tinh cho cậu?! Thế nhưng có lẽ thật sự là mạng Tô Cẩm Chi vẫn chưa tận nên cậu chết không thành công, sau khi mở mắt trong không gian hệ thống phát hiện mình bị buộc định với một “Hệ thống nhiệt tình yêu thương sinh mệnh”. Hệ thống này có hai AI — kẻ trừng phạt và bé cưng phúc lợi phụ trách phát thưởng phúc lợi sau khi hoàn thành nhiệm vụ, còn thì phụ trách tiến hành trừng phạt sau khi nhiệm vụ thất bại hoặc ký chủ không tích cực trong quá trình làm nhiệm vụ. thương tiếc cậu vừa qua đời, không chỉ miễn phí cho cậu một phần phúc lợi mà còn phát cho cậu một nhiệm vụ rất đơn giản — ở thế giới này cậu chỉ cần cứu vớt khiến mục tiêu chính quý trọng sinh mệnh là hoàn thành nhiệm vụ. Một khi nhiệm vụ này thành công là cậu có thể dựa theo tuổi thọ bình quân của người ờ thế giới này nhận được phúc lợi “Trường thọ”, còn có thể hưởng thụ đãi ngộ tốt nhất thế giới, cho dù lãng phí thế nào cũng không thành vấn đề, sống đến khi chết già sau đó tiếp tục thế giới mới. Nếu như không có mở cửa sau* cho cậu thì ở thế giới này nhiệm vụ của Tô Cẩm Chi là phải khiến mười người cộng thêm mục tiêu chính quý trọng sinh mệnh của bản thân mới có thể bước vào thế giới mới. Không thể cứu rỗi mục tiêu chính khỏi u buồn, bi quan chán đời, tịch mịch và những vực thẳm cảm xúc, hoặc không thể khiến cả mười người quý trọng sinh mệnh thì xem như nhiệm vụ thất bại, hai điều này thiếu một cái cũng không được. *được người khác giúp đỡ gian lận Kiếp trước, Tô Cẩm Chi vì thân phận người Trái Đất thuần chủng của mình mà cả đời chỉ có thể ở lại Trái Đất, nhưng lúc đó ở Trái Đất trừ hắc thạch ra thì không còn nhìn thấy gì khác, mà sau khi cậu mắc phải chứng cơ quan suy kiệt thì chỉ có thể nhìn thấy phòng bệnh trắng toát và bác sĩ mặc áo blu trắng, cộng thêm tình huống cơ thể cậu, quả thật cuộc sống còn khổ hơn tu khổ hạnh. Nhưng hiện tại không những cậu không chết mà còn được hưởng thụ cuộc sống thì còn lý do gì để cậu từ chối nhiệm vụ chứ? Kết quả cậu đã bị hệ thống gài bẫy. Tần Diệp Chu trông đẹp trai đến choáng váng, nhưng dáng vẻ hắn lại giống y hệt cái tên người ngoài hành tinh cuối cùng cậu tiếp đón trước khi chết, Tô Cẩm Chi cực kỳ hoài nghi cậu mắc bệnh như vậy là vì trên người tên kia mang theo thứ gì đó kỳ quái. Trước khi chết cậu đã nghĩ nếu vẫn còn có kiếp sau, nhất định cậu không muốn thấy người ngoài hành tinh nữa, người ngoài hành tinh khoác da người cũng dẹp luôn! Nhưng hiện tại cậu đã đặt chân lên thuyền giặc của hệ thống rồi, nếu còn không chịu ngoan ngoãn đi “cứu rỗi” Tần Diệp Chu thì cứ chờ bản thân bị dằn vặt trong đầu đến chết đi. là kẻ trừng phạt, nếu cậu không làm nhiệm vụ thì bệnh tình của cậu ở thế giới này chẳng mấy chốc sẽ nặng thêm, hơn nữa sẽ ngày càng thê thảm, sau đó dựa theo tuổi thọ bình quân của người ở thế giới này đón nhận trừng phạt “Bệnh mãi không chết”, bị hành hạ đến không còn hình người mới có thể chết đi. Mà ở thế giới này thì nói không chừng cũng phải bị dày vò đến một trăm năm mới “được” ngoẻo. Chuyện muốn tra tấn cậu đến chết không phải chỉ mới ngày một ngày hai, mà là ngày nào cũng lặp lại. Hơn nữa cũng đã từng làm thế rồi, hiện tại vẫn đang tiếp tục đây. Gần như trong khoảnh khắc suy nghĩ này xuất hiện trong đầu, Tô Cẩm Chi liền ôm trái tim quặn đau ngã xuống. >Chú thích hình ảnh Ấm tách tử sa làm từ đất tử sa, một loại đất sét thường có màu tím, trắng, vàng, đen và xanh lá cây. Camellia W khai trương hố mới đầu năm, mong mọi người ủng hộ ノ´ヮ´ノ*・゚✧ Một số tên chương là tên quyển hơi khó hiểu, tui cũng đọc qua rồi nhưng nói chung chưa edit nên hiểu chưa sâu, bởi vậy cũng không biết nên đặt thế nào, đợi chừng nào tui edit đến đó rồi sẽ đổi lại cho hợp lý nhé! Bộ này một chương bình thường khá là dài hơn 3k chữ, mà mấy truyện trước tui làm bình quân một chương chừng 2k5 thôi, vầy rồi không biết đến lúc tác giả chạy nước rút còn dài đến mức nào nữa o-_-o p/s tin buồn là cô beta của bộ này đi chơi rồi, không biết chừng nào cô ấy mới về nên từ đây tới đó sẽ không có chương mới nha, thôi mọi người cứ cầu nguyện cổ về sớm đi = Chương 2 ——— >>
Khoái xuyên chi bệnh mãi không chết Tác giả A Từ Cô Nương Thể loại khoái xuyên, hệ thống, chủ thụ, song khiết, khoa huyễn, sue, cẩu huyết, tình hữu độc chung, vị lai giá không, si tình bá tổng công x đủ loại tính cách bệnh tật mỹ nhân dụ thụ, 1×1, HE.. Editor Camellia W. aka Bạch Trà Beta Xù Nguồn —–••••••—– QUYỂN THỨ NHẤT HOA HƯỚNG DƯƠNG Chương 3 Lão đại tàn tật 3 Sau khi Tô Cẩm Chi uống xong ly rượu kia lập tức tự mắng bản thân một tiếng. Thân thể mà cho cậu có bệnh tim, không được đụng vào rượu bia, có thể nói là tửu lượng khá tệ, tuy rằng ly rượu đỏ mà Tần Diệp Chu để cậu uống có nồng độ không cao nhưng thần kinh Tô Cẩm Chi nhoáng cái đã bị chất cồn làm tê dại hoàn toàn, cậu cảm thấy máu của mình như trộn lẫn với lửa, tháo chạy từ lòng bàn chân thẳng lên đầu, tim đập cũng dần nhanh hơn, thình thịch chạm vào xương sườn. “Tô, Tô Cẩm Chi…” Tô Cẩm Chi nghe thấy Tần Diệp Chu hỏi, cố gắng lắc đầu mới có thể miễn cưỡng nói được rõ ràng, nhưng cậu vừa trả lời xong vấn đề này, bàn tay đặt xuôi bên người bỗng nhiên bị nắm lấy. Tô Cẩm Chi theo bản năng rút tay lại, lại phát hiện mình căn bản không thể tránh khỏi gông cùm xiềng xích của người kia —— mu bàn tay cậu bị ngón tay của người nọ nhẹ nhàng vuốt ve, sau đó dần chuyển lên cổ tay ngày càng mềm mại, cậu nghe thấy giọng nói của người đàn ông mang theo vui vẻ hỏi “Non thế này, đã mười tám chưa?” “Hai mươi rồi…” Tô Cẩm Chi ngước mắt, đối diện với đôi ngươi màu xám thẳm kia, cậu thất thần trong giây lát, sau đó trước mắt đất trời đảo lộn, sau khi ổn định lại, Tô Cẩm Chi mới phát hiện mình vậy mà lại ngồi lên đùi Tần Diệp Chu, còn bị hắn ôm chặt lấy. Tô Cẩm Chi thử giãy giãy, phát hiện cánh tay đang vây lấy cậu rắn chắc hữu lực, vì dùng sức nên khiến hình dạng cơ bắp lộ ra, quả thật không phù hợp với dáng vẻ tàn phế ngồi trên xe lăn của người nọ. “Ngài Tần!” Tô Cẩm Chi giả vờ hốt hoảng kêu một tiếng. “Hửm?” Người đàn ông dùng giọng mũi trầm thấp đáp lại một tiếng, nhưng không thả lỏng bàn tay đang ôm trên eo cậu, còn dùng sóng mũi cao cao nhẹ nhàng cọ lên cổ cậu, bờ môi khi có khi không khẽ hôn, hơi thở nóng rực khiến Tô Cẩm Chi suýt chút nữa nhảy dựng lên khỏi đùi hắn. Tần Diệp Chu nhận ra sự căng thẳng của cậu, phì cười một tiếng đè cậu lại “Xe lăn không sao.” Nhưng thật ra Tô Cẩm Chi không muốn hỏi Tần Diệp Chu về vấn đề này. Điều cậu muốn hỏi là cuối cùng vật cưng cứng giữa hai chân cậu là có ý gì? Cậu thật sự đẹp đến thế à, khiến Tần Diệp Chu chỉ vừa thấy cậu một cái là cứng ngắc hả? Hồi nãy cậu còn nằm trong WC hơn cả tiếng đấy… Thế nhưng lúc này Tần Diệp Chu đã hôn đến xương quai xanh của cậu, cảm thấy cơ thể thanh niên vẫn còn căng thẳng, hắn ngẩng đầu niết cằm Tô Cẩm Chi, từ trên cao nhìn xuống cậu, đồng tử mảnh nhỏ đen kịt như đêm đen, giọng nói trầm thấp như hải yêu mê hoặc lòng người trong biển rộng, vô cùng quyến rũ “Lần đầu tiên à?” Tô Cẩm Chi ngẩng đầu nhìn vào hắn, bị sương mù lởn vởn xung quanh đôi mắt màu tro phủ lấy, cậu cảm giác bản thân mềm nhũn không thể thoát khỏi vực sâu tăm tối, chỉ có thể há miệng hít thở dồn dập. Tần Diệp Chu nhìn đầu lưỡi đỏ thắm của thanh niên lướt qua hàm răng trắng tuyết để phát ra từng âm tiết, còn khiến lòng người ngứa ngáy hơn rượu vang đắt tiền lúc nãy. “Đúng vậy… ngài Tầ… A ——” Tô Cẩm Chi chỉ mới run rẩy nói ra mấy chữ đã bị Tần Diệp Chu hôn lên, đôi môi nóng bỏng áp xuống, tỉ mẩn trằn trọc trên môi cậu, người đàn ông tựa như tu sĩ đã cấm dục mấy trăm năm, một khi phá giới liền hôn lấy hôn để như hận không thể nuốt cả người Tô Cẩm Chi vào bụng, khiến cậu cũng không nhịn được dấn thân vào lửa dục với hắn. Trong khoảnh khắc đầu lưỡi của người đàn ông chạm vào Tô Cẩm Chi, dục vọng tựa như thác lũ đột ngột xả xuống, lập tức nhấn chìm cậu, kéo cậu từ trên đỉnh xuống vực sâu không thấy đáy, khiến Tô Cẩm Chi không kịp nghĩ, cũng không nhớ phải gọi mở phúc lợi “Một khắc đêm xuân đáng ngàn vàng” ra. Những ký ức còn sót lại trong đầu cậu chính là bản thân đói khát khó nhịn mà kéo quần áo của Tần Diệp Chu, chủ động ngồi trên người hắn trầm luân chìm nổi. Tô Cẩm Chi tỉnh lại trong cảm giác đau lưng chuột rút, lần đầu tiên thử động tác có độ khó cao như thế, cậu quả thật không thể tin được cái người tối qua điên cuồng kia lại chính là bản thân mình. Đau đầu do say rượu mang tới rất tra tấn người, Tô Cẩm Chi xoa thái dương rên rỉ một tiếng, đợi đến khi cảm thấy đau đớn giảm bớt một chút mới có thời gian dò xét căn phòng mình đang ở. Cậu ngủ trong một căn phòng cao cấp bán lộ thiên, màu sắc cả phòng sáng sủa đơn giản, trên đất trải đầy thảm mềm mại, không vương một hạt bụi, trông cực kỳ sạch sẽ. Anh mặt trời dễ dàng xuyên qua cửa thủy tinh trong suốt rải khắp người cậu, vì cậu mà phủ thêm một lớp chăn vàng kim óng ánh. Nhưng dù vậy, Tô Cẩm Chi vẫn không có cách nào cảm nhận được một chút ấm áp và dễ chịu từ trong ánh nắng ấy, càng không nói tới nơi lồng ngực đang truyền tới cảm giác quặn đau mơ hồ và thở gấp dồn dập không kìm chế được. Tô Cẩm Chi vội vã đưa tay móc lấy lọ thuốc điều trị bệnh tim, nhưng vừa sờ tới cậu mới phát hiện bản thân không chỉ thay đổi chỗ ngủ mà ngay cả bộ quần áo phục vụ ban đầu trên người cũng đã bị đổi thành áo ngủ tơ tằm đắt giá, lành lạnh phủ lên người, miễn cưỡng che khuất thân mình đầy dấu hôn và vết đỏ vì kịch liệt vuốt ve trong lúc hoan ái để lại. Cậu chống mép giường chậm rãi ngồi dậy, vừa định xuống giường tìm thuốc thì cửa phòng đã bị mở ra. Tần Diệp Chu đẩy xe lăn tới cạnh đỡ lấy cậu, trên mặt mang theo nụ cười dịu dàng, giọng nói tràn ngập đau lòng và cưng chiều “Ngồi dậy làm gì, không biết cơ thể mình không khỏe sao?” Tô Cẩm Chi nhìn vẻ mặt của hắn mà trợn mắt há mồm nằm xuống lần nữa, người đi theo sau lưng Tần Diệp Chu mặc áo blouse trắng, rõ ràng là một bác sĩ, ông ta nhanh chóng cầm theo hòm thuốc tiến lên, đeo bao tay nhựa mỏng, không nói lời nào vén ống tay áo của cậu lên tiêm cho cậu một mũi. Tô Cẩm Chi ngơ ngác nhìn chất lỏng trong suốt lạnh như băng trong ống tiêm bị đẩy vào trong mạch máu của mình, sau đó một bàn tay ấm áp xoa lên tóc cậu, đưa tới một ly nước ấm “Sao vẫn ngờ nghệch thế này?” Sau khi Tần Diệp Chu nói xong câu đó thì đưa thêm mấy viên thuốc tới, giọng điệu không cho phép kháng cự, “Uống thuốc đi.” Tô Cẩm Chi cúi đầu nhìn thoáng qua, có vài loại thuốc nguyên thân thường dùng, nhưng lại thêm mấy viên khác biệt. Cậu ngoan ngoãn nhận lấy bỏ vào miệng, sau đó uống thêm ngụm nước rồi tiếp tục sắm vai thiếu niên vô tội yếu ớt lỡ sảy chân ngồi trên giường, cúi thấp đầu không nói gì, tay siết chặt lấy drap giường, dường như vẫn chưa hồi phục tinh thần, chọc cho Tần Diệp Chu không nhịn được lại xoa đầu cậu, sau đó hôn lên má cậu một cái. Vừa khéo là cái giường này cũng khá thấp, trước khi chân Tần Diệp Chu bị tật cũng rất cao, nếu không thì sẽ rất khó để hắn hoàn thành động tác này khi đang ngồi trên xe lăn. Đôi môi ấm áp của Tần Diệp Chu ghé vào tai cậu, dùng giọng điệu trầm thấp nhẹ nhàng dụ dỗ “Em vừa uống thuốc, bây giờ vẫn còn sớm, hay là ngủ thêm chút đi, đợi lát nữa tôi đưa em ra ngoài dùng bữa.” Thế nhưng thanh niên trên giường vẫn còn ngơ ngác “Vâng…” Tần Diệp Chu thu hồi bàn tay đặt trên đầu cậu, buồn cười hỏi “Vậy tôi đi nhé?” “Ngài Tần!” Thanh niên nghe vậy đột nhiên mở to hai mắt, đưa tay nắm lấy vạt áo hắn, “Em —— “ Tần Diệp Chu cười cười, nói “Có chuyện gì đợi tí nữa ăn cơm hãy nói.” Lúc này thanh niên chỉ có thể lúng ta lúng túng buông tay, “A… em…” “Đừng suy nghĩ nhiều.” Tần Diệp Chu thấy thế liền thoáng cái nở nụ cười với cậu, sau khi vén chăn phủ lên tay cậu mới rời khỏi. Tần Diệp Chu vừa đi mất, Tô Cẩm Chi lập tức gọi hệ thống “Hệ thống? Hệ thống? Tối qua ta làm sao thế?” lạnh lùng nói “Rượu vang mà hai người uống bị người khác bỏ thuốc kích dục nồng độ cao vào.” Tô Cẩm Chi “???” Ôi đệch! Mặc dù cậu đã mưu tính đi quyến rũ Tần Diệp Chu từ trước, nhưng cũng không định dùng thủ đoạn hạ lưu đến thế đâu. Hạ thuốc kích thích tục cỡ nào! Thiệt là LOW mà! Còn có thể để lại chứng cứ nữa chứ, cậu chưa ngu đến mức đó! “ vậy mi có biết là ai bỏ thuốc không?” Tô Cẩm Chi tiếp tục hỏi trả lời cậu “Là đồng nghiệp của cậu, Khổng Thi Phi.” Khổng Thi Phi? Tô Cẩm Chi có quen biết cô gái này, bề ngoài trông không tệ, gặp người nào cũng là dáng vẻ mỉm cười ngọt ngào, có quan hệ rất tốt với các phục vụ trên thuyền, hoàn toàn khác biệt với kẻ thanh thuần đê tiện hay bị người khác xa lánh là cậu. Nhưng Tô Cẩm Chi lại không hiểu vì sao Khổng Thi Phi phải hại cậu như vậy, rõ ràng cậu và cô ta chẳng có xung đột trực tiếp gì, mấy hôm trước cô ta còn tặng cậu một túi bánh quy rắc vừng nữa mà. Vẻ mặt Tô Cẩm Chi tràn đầy nghi hoặc “Sao cô ta phải làm thế chứ?” “Bởi vì cô ta nghe thấy cậu và phó thuyền trưởng nói chuyện với nhau.” Sau khi “A” một tiếng thì trả lời cậu, “Biết được âm mưu quỷ kế của hai người.” Tô Cẩm Chi “…” Được rồi, vừa nói thế ngược lại đã thức tỉnh cậu. Nếu Khổng Thi Phi đã biết kế hoạch quyến rũ ——không đúng, là cứu vớt Tần Diệp Chu của mình, vậy hành động của cô ta cũng dễ hiểu thôi. Sở dĩ cô ta bỏ thuốc kích dục vào rượu mà cậu đưa tới cho Tần Diệp Chu là do cô ta đã biết trước nhất định cậu sẽ không qua được cửa kiểm tra của vệ sĩ —— đợi đến khi vệ sĩ phát hiện thứ cậu đưa tới không bình thường, dùng đầu ngón chân cũng có thể đoán được kết cục của cậu là gì. Đến lúc đó nói không chừng cô ta có thể thay thế vị trí của cậu, đến phục vụ cho Tần Diệp Chu đấy chứ? Nhưng e là Khổng Thi Phi không ngờ rằng… vệ sĩ canh cửa kia lại nhận ra cậu, không kiểm tra cẩn thận đã để cậu tiến vào, còn giúp cậu thuận lợi bò lên giường Tần Diệp Chu. “Chuyện này không khoa học chút nào!” Tô Cẩm Chi kêu lên, “Sao bọn họ có thể không kiểm tra thử rượu kia có vấn đề gì hay không được? Hơn nữa Khổng Thi Phi móc thuốc kích thích nồng độ cao đâu ra?” trả lời cậu “Là do tôi mở plugin cho cậu đấy.” Tô Cẩm Chi còn lâu mới tin. “Đây đều là số.” nhắc nhở cậu, “Bộ cậu tưởng Tần Diệp Chu không nhận ra rượu kia có vấn đề hay sao?” Tô Cẩm Chi nghe vậy thì líu lưỡi không nói nên lời, ngược lại nghĩ cũng phải. Tên Tần Diệp Chu đó đúng là đê tiện mà, vào lúc hắn nhấp thử ngụm rượu đầu tiên đã nhận ra có chỗ không bình thường rồi, kết quả còn để cậu uống hết ly rượu đó, đây là chuyện mà con người có thể làm sao? Chỉ là tối qua thật sự rất sảng khoái… khó trách ở tương lai có nhiều người hẹn chịch như vậy, còn ưa hẹn vượt qua chủng tộc tinh tế nữa chứ. Dù sao một khi đã ăn mặn thì rất khó để ăn chay trở lại, tuy rằng cực kỳ thoải mái nhưng hiện tại mông cậu có chút đau. Song sau khi Tô Cẩm Chi suy nghĩ một chút, cảm thấy bản thân không thể cứ đắm chìm trong cơ thể Tần Diệp Chu vậy được, dù sao ban ngày cậu phải diễn còn chưa tính, nếu đến tối còn phải tiếp xúc gần với Tần Diệp Chu thì cả ngày hai mươi bốn tiếng đồng hồ đều không ngừng diễn, Tô Cẩm Chi sợ bản thân sẽ phá vỡ hình tượng nhân vật, đến lúc đó bị hành tới chết thì xong. Nếu đêm nay Tần Diệp Chu còn muốn thượng cậu, cậu sẽ dùng phúc lợi “Một khắc đêm xuân đáng ngàn vàng” kia để đối phó với hắn vậy. Nghĩ thế, Tô Cẩm Chi kéo chăn lên nằm trên cái giường xa hoa rộng lớn mà ngủ một giấc dài. Đến giữa trưa, Tô Cẩm Chi bị người khác đánh thức. “Ngài Tô.” Người kia cung kính cầm lấy một bộ quần áo được cắt may tinh xảo đứng cạnh giường, cúi đầu cười dịu dàng với Tô Cẩm Chi. Tô Cẩm Chi không quen hắn, nhưng theo lễ tiết, cậu cũng lộ ra vẻ mặt tươi cười. Tần Lạc nhìn thanh niên ngồi trên giường e dè cười với mình, nét đỏ ửng trên má lan theo da thịt trắng nõn dần đến cổ. Chẳng qua anh ta chỉ liếc mắt nhìn một cái liền dời đi, rũ mi đặt bộ quần áo mà Tần Diệp Chu bảo người chuẩn bị cho thanh niên lên tủ đầu giường bên cạnh, vừa cười vừa nói “Ngài Tô, tôi là Tần Lạc, đây là quần áo ngài Tần chuẩn bị cho ngài, ngài ấy đang chờ ngài dưới lầu. Tôi ở trước cửa, nếu có chuyện gì cần ngài có thể gọi tôi.” Sau khi nói xong những lời này, Tần Lạc khom lưng chào một cái mới rời khỏi. Tô Cẩm Chi nhìn về quần áo trên tủ đầu giường, đưa tay sờ thử, cảm nhận xúc cảm mềm mại trơn bóng kia, trong lòng tấm tắc, quần áo tương lai đa phần làm từ sợi sinh học, không có cảm giác thoải mái dễ chịu đến thế này. Tuy rằng rất muốn sờ thêm vài cái nữa nhưng Tô Cẩm Chi vẫn nhanh chóng mặc đồ vào. Cũng không biết Tần Diêp Chu vô tình hay cố ý, chuẩn bị cho cậu một cái áo lông dê cổ tròn màu trà sữa, sau khi mặc vào ngược lại càng làm nổi bật lên sự vô hại của cậu, chẳng qua dấu hôn chi chít trên cổ lại lộ rõ mồn một. Tô Cẩm Chi đứng trước gương soi cả buổi, dằn ý định lấy khăn lông trắng trên kệ làm khăn choàng quàng lên cổ trong đầu xuống, đẩy cửa phòng ra. Tần Lạc đã chờ cậu bên ngoài. Camellia W thề, mấy cái bàn tay vàng mà hệ thống tặng Chi Chi toàn là bịp bợm, ngoại trừ cái vỏ bọc tiểu bạch hoa còn có chút ích lợi ra thì toàn là thứ gì đâu không, rồi dần dần mọi người sẽ hiểu rõ sự đê tiện của  ̄ヘ ̄ >
Cảm ơn sự tài trợ từ bạn Búm xinh đẹp Khoái xuyên chi bệnh mãi không chết Tác giả A Từ Cô Nương Thể loại khoái xuyên, hệ thống, chủ thụ, song khiết, khoa huyễn, sue, cẩu huyết, tình hữu độc chung, vị lai giá không, si tình bá tổng công x đủ loại tính cách bệnh tật mỹ nhân dụ thụ, 1×1, HE… Tình trạng bản gốc hoàn 214 chương + 25 phiên ngoại Tình trạng edit on-going 17/2/2018 – 4/11/2020 Editor Camellia W. aka Bạch Trà Beta Xù, Ambrée Raw Kho tàng đam mỹ – Fanfic Nguồn Tô Cẩm Chi đã bị bệnh rất lâu, nhưng mãi vẫn chưa chết, cậu luôn cho là cuối cùng lần này mình cũng chết rồi, nhưng không ngờ rằng sau khi mở mắt ra lại bị buộc định với một hệ thống nhiệt tình yêu thương sinh mệnh. Hệ thống nói cho cậu biết, bởi vì kiếp trước cậu đã bệnh đến thế mà vẫn không từ bỏ tình yêu thương với cuộc sống nên kiếp này cần phải tiếp tục dùng hình tượng người bệnh mãi không chết đi cứu vớt tất cả những người không yêu quý mạng sống trên thế giới, khiến bọn họ nhiệt tình yêu thương cuộc sống, nhiệt tình yêu thương sinh mệnh, nhiệt tình xây dựng xã hội hài hòa!* Tô Cẩm Chi ta muốn hưởng thụ cuộc sống, hưởng thụ tình yêu, sau đó mới có động lực đi cứu vớt thế giới. Hệ thống Kí chủ cậu nghe tôi nói, cậu không thể yêu người này, yêu hắn chính là go die. Tô Cẩm Chi Sống có gì vui? Chết có gì sợ? Trước khi chết làm một phát, thành quỷ cũng phong lưu. ===== Trong lúc em quên lãng, anh yêu em; ===== Nhưng trong lúc em nhớ rõ, em yêu anh. Giải thích Thụ sẽ bị bệnh, dùng tinh thần kiên cường bất khuất cứu vớt mỗi người không quý trọng cuộc sống không nhất định chỉ có công. Hiện tại xác định có những bệnh không hẳn theo thứ tự 1. Bệnh tim 2. Ho lao 3. Ung thư dạ dày 4. Hội chứng ma cà rồng + rối loạn ăn uống 5. Xe lăn + mất cảm giác đau bẩm sinh 6. Mù + câm + hội chứng người đẹp ngủ 7. Hội chứng trí nhớ siêu phàm + hội chứng Savant 8. Nghiện sạch sẽ + mù mặt + chứng hưng cảm 9. Bệnh kén ăn + trầm cảm 10. Bệnh máu khó đông 11. Chứng sợ giao tiếp xã hội + PGAD + ED bất lực Note công đều là một người, khuôn mặt cũng sẽ không thay đổi! Có cha nuôi và con, nhưng không có quan hệ thuyết thống! Hai hệ thống AI*. >Chỉ nam 1v1, chủ thụ, song khiết. Có thể coi khoái xuyên là khoa học viễn tưởng, mỗi thế giới có rất nhiều đầu mối bí ẩn, hoan nghênh tới nghiên cứu. Sue, cẩu huyết nhấn mạnh, mấy thế giới đầu là tiểu ngược, tác giả bị công thụ khống nên đều sue, cẩu huyết chua xót này thoải mái đến khó tin. Đánh giá ngắn gọn Tô Cẩm Chi sống vào năm 3000 của lịch Tinh Tế, đấu tranh với bệnh tật mấy năm, cuối cùng cũng sắp chết, nhưng không ngờ rằng bị buộc định với một “Hệ thống nhiệt tình yêu thương sinh mệnh”, hai hệ thống thoạt nhìn là sinh vật nền tảng silic có trí năng AI không ngừng cùng cậu kỳ diệu xuyên qua từng thế giới, cảm nhận tình yêu và sinh mệnh, đánh thức tất cả ký ức đã từng bị quên lãng của cậu, phần tình yêu chỉ thuộc về cậu, thuần khiết trước sau như một, cho đến tận lúc chết — “Chỉ cần em mở mắt, chúng ta sẽ gặp lại nhau.” Truyện này không giống với phần lớn văn khoái xuyên, mỗi thế giới từng vòng lại từng vòng, ám tuyến đầu mối xen kẽ bên trong, khiến đọc giả không nhịn được đọc lại nhiều lần, truy tìm manh mối, văn phong tác giả khôi hài thú vị, khiến đọc giả cùng cảm thấy cảm động và vui sướng, hiểu được hoang mang và thất bại, cuộc sống nhìn như không có thuốc nào chữa được nhất định sẽ có thể được cứu rỗi, chân ái đúng lúc là một liều thuốc tốt. >Chú thích • Chế lại từ ngũ giảng tứ mỹ tam nhiệt ái của Trung Quốc, cụ thể là – Ngũ giảng văn minh, lịch sự, sạch sẽ, trật tự, đạo đức – Tứ mỹ tâm hồn đẹp, nói lời hay, hành động đẹp, môi trường đẹp – Tam nhiệt ái yêu tổ quốc, yêu chế độ xã hội chủ nghĩa, yêu Đảng cộng sản Trung Hoa = • AI Artificial Intelligence trí tuệ nhân tạo • Mấy chứng bệnh mình đã edit theo tên bên Việt Nam mình, bạn nào muốn biết rõ có thể search google, tới từng thế giới mình sẽ giải thích lại từng cái vì nhiều quá. TUYỆT ĐỐI KHÔNG CHUYỂN VER VÀ REPOST, KHÔNG CẦN HỎI VÌ MÌNH NÓI SẴN LUÔN LÀ MÌNH KHÔNG ĐỒNG Ý, THẾ THÔI! Điều hướng bài viết
Tác giả A Từ Cô Nương Thể loại khoái xuyên, hệ thống, chủ thụ, song khiết, khoa huyễn, sue, cẩu huyết, tình hữu độc chung, vị lai giá không, si tình bá tổng công x đủ loại tính cách bệnh tật mỹ nhân dụ thụ, 1×1, HE… Nhân vật chính Tô Cẩm Chi Số chương 214 chương + 25 phiên ngoại Văn án Tô Cẩm Chi đã bị bệnh rất lâu, nhưng mãi vẫn chưa chết, cậu luôn cho là cuối cùng lần này mình cũng chết rồi, nhưng không ngờ rằng sau khi mở mắt ra lại bị buộc định với một hệ thống nhiệt tình yêu thương sinh mệnh. Hệ thống nói cho cậu biết, bởi vì kiếp trước cậu đã bệnh đến thế mà vẫn không từ bỏ tình yêu thương với cuộc sống nên kiếp này cần phải tiếp tục dùng hình tượng người bệnh mãi không chết đi cứu vớt tất cả những người không yêu quý mạng sống trên thế giới, khiến bọn họ nhiệt tình yêu thương cuộc sống, nhiệt tình yêu thương sinh mệnh, nhiệt tình xây dựng xã hội hài hòa!* Tô Cẩm Chi ta muốn hưởng thụ cuộc sống, hưởng thụ tình yêu, sau đó mới có động lực đi cứu vớt thế giới. Hệ thống Kí chủ cậu nghe tôi nói, cậu không thể yêu người này, yêu hắn chính là go die. Tô Cẩm Chi Sống có gì vui? Chết có gì sợ? Trước khi chết làm một phát, thành quỷ cũng phong lưu. ===== Trong lúc em quên lãng, anh yêu em; ===== Nhưng trong lúc em nhớ rõ, em yêu anh. Đánh giá ngắn gọn Tô Cẩm Chi sống vào năm 3000 của lịch Tinh Tú, đấu tranh với bệnh tật mấy năm, cuối cùng cũng sắp chết, nhưng không ngờ rằng bị buộc định với một “Hệ thống nhiệt tình yêu thương sinh mệnh”, hai hệ thống thoạt nhìn là sinh vật nền tảng silic có trí năng AI không ngừng cùng cậu kỳ diệu xuyên qua từng thế giới, cảm nhận tình yêu và sinh mệnh, đánh thức tất cả ký ức đã từng bị quên lãng của cậu, phần tình yêu chỉ thuộc về cậu, thuần khiết trước sau như một, cho đến tận lúc chết — “Chỉ cần em mở mắt, chúng ta sẽ gặp lại nhau.” Truyện này không giống với phần lớn văn khoái xuyên, mỗi thế giới từng vòng lại từng vòng, ám tuyến đầu mối xen kẽ bên trong, khiến đọc giả không nhịn được đọc lại nhiều lần, truy tìm manh mối, văn phong tác giả khôi hài thú vị, khiến đọc giả cùng cảm thấy cảm động và vui sướng, hiểu được hoang mang và thất bại, cuộc sống nhìn như không có thuốc nào chữa được nhất định sẽ có thể được cứu rỗi, chân ái đúng lúc là một liều thuốc tốt. Link Vườn hoa của Bạch Trà
khoái xuyên chi bệnh mãi không chết