Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Đô thị tình duyên, Nam tàn tật, Nữ trầm cảm, 1v1. Số chương: 53 chương + 6 PN. Ngày mở hố: 01/01/2020. Ngày đóng hố: 01/10/2020. Nhân vật chính: Trác Lương, Nhuế Ngạn. Editor: tieucute (Hạ Cẩm Vân) Poster: Chị đẹp Manh
Câu chuyện về "gudboy" lập kế hoạch lừa tình đàn anh năm trên lạnh lùng "badboy" và cái kết Điểm văn ở ngoài không có tốt nhưng ngựa ngựa muốn viết thử fic OTP hihi (˶′ ‵˶).
Bài hát em muon cung anh ve nha do ca sĩ Truong Quynh Anh, Pd Seven thuộc thể loại Nhac Tre. Tìm loi bai hat em muon cung anh ve nha - Truong Quynh Anh, Pd Seven ngay trên Nhaccuatui. Nghe bài hát Em Muốn Cùng Anh Về Nhà chất lượng cao 320 kbps lossless miễn phí.
Nhuế Ngạn khẽ cười, đứng lên đi đến tủ kính, cầm một chai rượu vang đỏ ra, rót cho mỗi người một ly, sau đó giơ ly rượu về phía Trác Lương, cười nói, “Cảm ơn chú không làm nồi sủi cảo này biến thành canh sủi cảo.”. Có quá nhiều lời cảm ơn muốn nói, nhưng
SLQ6Q. Tác giả Túy Hậu Ngư Ca Thể loại Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Đô thị tình duyên, Nam tàn tật, Nữ trầm cảm, 1v1. Tình trạng bản gốc Hoàn Số chương 53 chương + 6 PN Tình trạng edit Hoàn Ngày mở hố 01/01/2020 Ngày đóng hố 01/10/2020 Nhân vật chính Trác Lương, Nhuế Ngạn Editor tieucute Hạ Cẩm Vân Poster Chị đẹp Manh Manh ❤ ________________________________________________________________ _______________________________ Văn án Vị nhị thiếu gia tham gia quân ngũ của nhà họ Trác đã trở lại Hai chân bị thương, nửa đời còn lại chỉ có thể sống trên xe lăn. Nhà họ Trác vì muốn nối dõi tông đường, nhất quyết cưới vợ cho Trác nhị thiếu gia. Nhuế Ngạn nghe vậy, nhân lúc trăng mờ đêm đen, bắt cóc Trác gia nhị thiếu gia về. Sau khi bắt cóc, Nhuế Ngạn mới bắt đầu đau đầu, cô vẫn đang là sinh viên, phải nuôi sống nhị thiếu gia thế nào đây. Những thứ cô mất đi, chưa từng có, chưa từng nhận được, anh đều cho cô. Anh là hải đăng, chiếu sáng con đường về nhà của cô. Lời editor Đọc bộ này sẽ có suy nghĩ “Tổ quốc thiếu bạn một chú bộ đội” >~< Dù biết đào hố mà chưa lấp là hư, nhưng tớ đã lỡ sa vào sự ngọt ngào đáng yêu của các chú bộ đội rồi, xin hãy để tớ hư thêm một lần nữa nhé huhu ________________________________________________________________ _______________________________ Mục lục Chương 1 ^3^ Chương 2 ^3^ Chương 3 ^3^ Chương 4 ^3^ Chương 5 ❤ Chương 6 ^3^ Chương 7 ^3^ Chương 8 ^3^ Chương 9 ^3^ Chương 10 ❤ Chương 11 ^3^ Chương 12 ^3^ Chương 13 ^3^ Chương 14 ^3^ Chương 15 ❤ Chương 16 ^3^ Chương 17 ^3^ Chương 18 ^3^ Chương 19 ^3^ Chương 20 ❤ Chương 21 ^3^ Chương 22 ^3^ Chương 23 ^3^ Chương 24 ^3^ Chương 25 ❤ Chương 26 ^3^ Chương 27 ^3^ Chương 28 ^3^ Chương 29 ^3^ Chương 30 ❤ Chương 31 ^3^ Chương 32 ^3^ Chương 33 ^3^ Chương 34 ^3^ Chương 35 ❤ Chương 36 ^3^ Chương 37 ^3^ Chương 38 ^3^ Chương 39 ^3^ Chương 40 ❤ Chương 41 ^3^ Chương 42 ^3^ Chương 43 ^3^ Chương 44 ^3^ Chương 45 ❤ Chương 46 ^3^ Chương 47 ^3^ Chương 48 ^3^ Chương 49 ^3^ Chương 50 ❤ Chương 51 ^3^ Chương 52 ^3^ Chương 53 ❤ Ngoại truyện 1 ^3^ Ngoại truyện 2 ^3^ Ngoại truyện 3 ❤ Ngoại truyện 4 ^3^ Ngoại truyện 5 ^3^ Ngoại truyện 6 ❤ End ❤
Đồ ăn Du Hi đặt đến rất nhanh, Nhuế Ngạn chẳng có khẩu vị gì, ăn một lát đã không ăn được là đầu mùa đông, trong nhà ấm áp, uống một cốc sữa nóng, lại ăn thêm ít cơm, cả người được thả lỏng.“Không còn sớm nữa, cháu đi ngủ đi.” Trác Lương thấy Nhuế Ngạn có vẻ mệt mỏi, Ngạn nhìn vào căn phòng ngủ tối đen như mực, lại nhìn người ngồi bên cửa sổ ngoài phòng khách, đắm mình dưới ánh đèn vàng ấm áp, do dự một lát, cầm cái đệm đi tới.“Cháu… Ngồi với chú một lát nhé.” Nhuế Ngạn đặt tấm đệm bên xe lăn, ngồi kế bên chân nãy Nhuế Ngạn quả thật đã bị kinh hãi, nhớ lại mà vẫn thấy sợ không thôi, hiện giờ cô chỉ muốn ở bên Trác Lương, muốn đặt anh trong phạm vi tầm mắt của cô, như thế trong lòng cô mới cảm thấy an người đều không nói chuyện, lẳng lặng dựa vào phòng gió lạnh gào rít, trong phòng ấm áp như xuân, Nhuế Ngạn cảm thấy mí mắt càng ngày càng nặng, không nhịn được nhích lại gần Trác Lương, cuối cùng không rõ thế nào mà lại gối đầu lên đùi người khác có cảm giác an Lương cúi đầu, cô rất gầy, vết đỏ trên mặt còn chưa hoàn toàn tiêu sưng, cả người cuộn tròn bên anh trông có vẻ vừa đáng thương lại bất Lương như có như không thở dài một hơi, có một số thứ dường như đã phát triển theo hướng anh không thể kiểm lúc mơ màng, Nhuế Ngạn như được về lại rất nhiều năm trước đó hình như cô đang học cấp hai, đúng, chính là cấp hai, khi đấy đồng phục học sinh có màu xanh viên gọi cô lên phòng, chú hai đứng ngoài cửa chờ cô, nói cho cô biết, bố mẹ cô xảy ra tai nạn xe cộ, đã không còn nữa tượng của Nhuế Ngạn về bố mẹ chỉ dừng lại ở mỗi năm Tết đến bọn họ sẽ về nhà ông bà nội tặng cô quần áo mới, ở lại dăm ba ngày, sau đó biến như vậy, sau này đón Tết cô sẽ không còn được gặp lại bọn họ, kể cả mỗi năm chỉ có dăm ba ngày cũng không có đó là một năm gà bay chó sủa, nghe nói bố mẹ Nhuế Ngạn mua gói bảo hiểm lớn, chú hai chú ba và cả nhà cô ruột đều tranh nhau nhận nuôi cô, cô bắt đầu thay phiên đến nhà từng người ở, mỗi lần đến bọn họ đều nâng niu cô như của quý, hy vọng cô sẽ chấp nhận một trong số họ nhận nuôi, như vậy bọn họ có thể danh chính ngôn thuận nhận được số tiền bảo hiểm về sau, đòi nợ tới, số tiền bảo hiểm của bố mẹ Nhuế Ngạn không đủ để trả nợ, từ đó Nhuế Ngạn trở thành sao chổi, trở thành đối tượng mọi nhà né tránh, không còn ai muốn nhận nuôi cô, coi cô thành nỗi phiền toái có tránh còn không nhờ ở đậu và lòng người nóng lạnh là những điều Nhuế Ngạn cảm nhận được sâu sắc nhất trong hai năm đời rất khó đi, lúc cần che chở lại bị vùi dập trong mưa gió, khi những người bạn cùng trang lứa đều được bố mẹ yêu thương chiều chuộng, mỗi ngày đến trường chỉ bàn tán xem hôm nay mặc gì chơi gì, bàn xem sau này sẽ học trường gì, làm nghề gì, Nhuế Ngạn lại cảm thấy sống cũng chẳng còn ý nghĩa gì đường dưới chân đã là một vũng bùn lầy, nào còn tương lai để bước tiếp?Nhuế Ngạn nghiên cứu tất cả các cách chết, chết như thế nào mới tốt nhất, không dính líu đến bất cứ ai, không gây phiền phức cho bất kỳ ai, tốt nhất là không ai Ngạn ôm bảng vẽ tìm đến một vùng nông thôn xa xôi, quyết định kết thúc cuộc đời ảm đạm của mình tại hợp đến đúng lúc lũ quét làm sạt sở đất, cả thôn đều chìm trong mưa rền gió đội gần đó vội vàng tới cứu trợ những người dân bị mắc kẹt, trong khi tất cả mọi người đều nôn nóng sợ hại, chỉ mình Nhuế Ngạn đi đến nơi sạt lở nghiêm trọng lẽ đây là cơ hội mà ông trời ban cho cô, chết ở đây, không ai biết vì sao, chỉ cho rằng là người bất hạnh gặp phải thiên tai, càng không dính líu đến bất kỳ mưa lạnh lẽo, đất đá vẩn đục, từ mũi từ miệng cô xộc vào, giây phút đó, Nhuế Ngạn cảm thấy cuối cùng bản thân cũng được giải thoát, không bao giờ phải băn khoăn lưỡng lự, không bao giờ phải bất lực, không bao giờ phải cô đơn không nhà để về khi hôn mê, cô được một ai đó kiên cường kéo lại từng trong bóng tối. Đó là lần đầu tiên Nhuế Ngạn gặp Trác Lương, một người lính trẻ, siết chặt lấy tay cô, khớp xương rõ ràng, khỏe khoắn đanh thép, anh nhìn cô dưới màn mưa lớn, quát cô “Cô có bị làm sao không đấy? Không đợi ở chỗ an toàn mà chạy lung tung làm gì?”Nhuế Ngạn bị anh quát đến im thin thít, Trác Lương cõng cô đi dưới trời mưa to, giọng nói mang theo hơi lạnh thấu xương “Cô ngoan ngoãn đứng đó đợi cứu viện đến cho tôi, nếu muốn chết thì cút ra xa, tìm chỗ nào không có người ấy, đừng cản trở chúng tôi cứu người khác.”Nhuế Ngạn được anh vớt ra khỏi nước lạnh, cả người vừa lạnh vừa cứng, chỉ biết ôm chặt lấy cơ thể ấm áp bên cạnh theo bản đã sụt lún, xe không vào được, mọi người cũng không ra được, chỉ có thể đứng đợi cứu viện tại ngày hai đêm, quân đội đến cứu viện không ngừng cứu lấy những người dân gặp nhiều người dân trong thôn bị thương, có vài người đã chết, mỗi phút mỗi giây, Nhuế Ngạn đều có thể nghe thấy tiếng người khóc, khóc than cho người thân, cũng khóc cho quê nhà đã bị phá hủy hoàn toàn của Ngạn nhìn thấy hết toàn bộ, chẳng còn tâm trạng đi tìm chết nữa mà giúp đỡ bộ đội phát nước và thức tìm thấy Trác Lương đang ngả lưng nằm ngủ trước một thân cây lớn bị là người này đã cứu Ngạn đặt một chai nước kèm gói mì tôm xuống bên cạnh anh, đúng lúc chuẩn bị rời đi, người đó mở Ngạn ngại đối mặt với anh, xoay người bước đi.“Cô quay lại đây.” Giọng nói khản đặc của người phía sau đượm vẻ mỏi Ngạn dừng bước quay người nhìn Lương vỗ xuống vị trí bên cạnh “Ngồi xuống, tôi có chuyện muốn hỏi cô.”Nhuế Ngạn dè dặt bước tới, có lẽ lúc ấy bị anh mắng quá nặng lời, trong lòng sợ hãi nên ngoan ngoãn đi tới ngồi xuống bên cạnh anh.“Muốn chết hử? Sống rất mệt?” Trác Lương lười nhác dựa vào cây, híp mắt nhìn cô, lúc ấy chính cô chủ động đi vào trong dòng nước kia, không kêu cứu, không giãy giụa, rõ ràng là quyết tâm tìm đến cái chết.“Không.” Nhuế Ngạn ôm lấy hai đầu gối lắc đầu, khẽ nói, “Không phải rất mệt, mà là vô cùng mệt, sống vô cùng mệt, không biết sau này nên tiếp tục như thế nào.” Cô vốn đã không còn bố mẹ, người thân tránh cô như rắn rết, bà nội trước đây còn hiền hòa với cô bây giờ cũng chỉ biết quở trách, cuộc sống của cô chẳng mấy rực rỡ, nay lại càng thêm ảm đạm thảm là cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc Lương gật đầu, duỗi dài chân, chỉ vào thôn làng cách đó không xa bị nước lũ bao phủ, cùng với đó là những người dân đang rất bi thương “Đúng vậy, con người sống rất mệt, có những người có vô vàn nguyên nhân để chết, lại rất khó tìm được một lý do để sống.”Nhuế Ngạn cười khổ một tiếng, rút khăn tay trong túi, mở chai nước khoáng, đổ ra một chút để thấm ướt khăn, cầm tay anh nhẹ nhàng lau lên vết thương.“Khỏi cần xử lý, lát nữa lại nứt ra thôi.” Trác Lương rút tay về.“Chờ đến lúc nó nứt ra rồi nói sau.” Nhuế Ngạn cố chấp cầm lấy tay anh, buộc chặt khăn, lại nói nhỏ, “Bây giờ tôi không muốn chết nữa rồi.”“Vì sao?” Trác Lương ngạc nhiên liếc cô một cái, nhướng mày.“Tôi đã từng chết một lần rồi.” Nhuế Ngạn mím môi, giọng điệu chua xót, “Từng chết một lần nhưng không thành, giờ không muốn chết, muốn sống, cũng coi như không uổng công anh đã cứu tôi.”“Trẻ nhỏ dễ dạy đấy.” Trác Lương thu tay về, “Nếu cô còn muốn chết lần thứ hai, tôi nhất định sẽ thờ ơ lạnh nhạt, không cứu cô nữa, lần đầu tiên cứu cô tôi cũng đã không mấy tình nguyện rồi, cứu người không biết quý trọng tính mạng để làm gì chứ? Lỡ đâu cũng kéo theo cả mạng mình vào thì phải làm sao?”Nhuế Ngạn không nhịn được bật cười, một người vừa mới cứu cô trước đấy không lâu, hiện tại cũng đang nỗ lực cứu thêm nhiều người khác nữa, nói ra những lời này thật sự rất buồn cười.“Cô đến đây để vẽ tranh phong cảnh à?” Trác Lương lại hỏi cô, “Tôi nghe thấy người dân trong thôn nói cô mang dụng cụ đến đây để vẽ tranh, cô học mỹ thuật hả?”“Không phải.” Nhuế Ngạn ngượng ngùng lắc đầu, “Tôi chỉ tìm bừa một lý do thôi, vì thế mà mang bảng vẽ tới chứ tôi không biết vẽ.”Trác Lương liếc nhìn cô, im lặng một lát, thốt ra một câu “Cô siêu thật đấy, ngay cả lúc định đánh mất bản thân mình cũng phải đóng giả nhân vật nào đó.” “……” Nhuế Ngạn nhìn chú bộ đội trông giống một tên côn đồ hơn cả bộ đội trước mặt, “Tôi là một người đi khám phá hồng trần, anh không sợ kích động đến tôi à?”“Kích động đến cô?” Trác Lương đặt cọng cỏ bên khóe miệng, đôi mắt khép lại, “An ủi cô ấy à? Cô nhóc, sống cho tốt đi, cô còn nhỏ, rất nhiều việc còn chưa trải qua, cô cho rằng mình bây giờ rất bi thảm ư? Con đường sau này còn bi thảm hơn cô bây giờ hàng nghìn lần, cho nên đừng vội chết, khổ còn chưa chịu hết, cô không cảm thấy đáng tiếc sao?”“……”Trác Lương móc bao thuốc lá ra khỏi túi, phơi thuốc lá bị ướt sang bên cạnh, sau đó xé một mảnh bao thuốc bị ướt ra, lại lục tìm ra một cây bút trong túi, co chân dài lên, đặt vỏ bao thuốc trên đùi, bắt đầu vẽ vào đó.“Cô nhóc, đừng tùy tiện giả mạo họa sĩ, để chú bộ đội cho cháu biết thế nào mới là nghệ thuật gia chân chính.”Nhuế Ngạn thò đầu sang, trông thấy Trác Lương mới chỉ vẽ vài nét bút đã phác họa ra được một chú bộ đội hoạt chỉ ít ỏi vài nét bút, vài đường cong đơn giản tạo nên một bức tranh hoạt hình, nhưng có thể nhìn ra anh biết vẽ Lương cầm tay cô, đặt vỏ thuốc vào tay cô, hai ngón tay khép lại, lười nhác đặt tay lên trán làm tư thế chào, “Cô nhóc, chú bộ đội sẽ vĩnh viễn ở bên cô.”Mười bảy năm ngắn ngủi của Nhuế Ngạn, lần đầu tiên gặp được ánh sáng, chiếu sáng cuộc đời cô.“Nhuế Ngạn.” Trác Lương vỗ nhẹ lên mặt người đang gối đầu trên đùi anh, “Đã khuya rồi, cháu vào phòng ngủ đi.”Trác Lương cảm nhận được tay mình ươn ướt, sửng sốt một lát, khóc?“Nhuế Ngạn.” Trác Lương ôm lấy bả vai Nhuế Ngạn, nâng cô dậy, vén mái tóc dài trên mặt cô lên, “Làm sao vậy? Cháu khó chịu ở đâu à?”Nhuế Ngạn nhìn người đàn ông trước mắt, lần đầu tiên cô gặp anh, khi đó trên người anh vẫn còn vương nét trẻ con, lúc nói chuyện vừa biếng nhác lại du côn, khác hẳn với người lạnh lùng không thích nói chuyện theo lời thành viên trong WeChat, có lẽ cũng khác với người chững chạc nho nhã hiện cho dù anh có như thế nào cũng đều mang lại những thay đổi lớn trong cuộc sống của cô, cho cô hy vọng, cho cô chỗ dựa, cũng cho cô lòng dũng cảm đối mặt với cuộc xăm hình trên vỏ bao thuốc lên xương quai xanh, chú bộ đội vĩnh viễn ở bên cô đó!Có anh ở bên, cô không còn một mình nữa rồi!Nhuế Ngạn nén nước mắt ngồi quỳ bên người anh, đầu óc nóng lên, ma xui quỷ khiến mà duỗi tay ôm lấy mặt anh, hôn anh ấm áp, hơi thở cũng ấm áp, cả người tràn ngập hơi ấm, Nhuế Ngạn nhắm mắt lại vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm môi Ngạn nhớ tới buổi đêm với giấc mơ kì lạ kia, cô sai rồi, hương vị của anh không giống kem, anh còn ngon hơn cả thở quấn quýt bên nhau đồng thời trở nên dồn dập, không biết tiếng tim đập của anh đã khiến Nhuế Ngạn thức tỉnh, Nhuế Ngạn bỗng nhiên phục hồi lại tinh thần, cô vừa hôn chú Tiểu Trác?Nhuế Ngạn buồn phiền nhắm mắt, đầu óc cô hôm nay thật sự không tỉnh táo rồi, sao lại có thể làm ra chuyện mất não như vậy giờ phải làm sao đây?Nhuế Ngạn buông tay, lùi ra sau mấy bước, không biết nghĩ gì lại duỗi tay xoa môi Trác Lương bình tĩnh nhìn mặt cô dần ửng đỏ, mãi cho đến khi tựa bếp lửa cháy ba ngày ba đêm, sau đó cô ra vẻ bình tĩnh nói với anh một tiếng “Chú Tiểu Trác à, cũng khuya rồi, cháu đi ngủ trước đây, chú cũng nghỉ ngơi sớm đi ạ.”Sau đó cô đứng lên cúi đầu chạy vào phòng ngủ, chẳng may va phải vách tường ngoài phòng khách tạo thành một tiếng vang lớn, anh nghe mà cũng thấy Ngạn ôm đầu chạy vào trong phòng, đóng cửa phòng “Rầm” một phòng trở nên yên tĩnh, sau khi trầm lặng thật lâu, Trác Lương mới giơ tay sờ lên nơi vừa bị cô hôn chương 23
Đánh giá từ 23 lượt Bạn đang đọc truyện Chỉ Muốn Thương Anh, Chiều Anh, Nuôi Anh của Túy Hậu Ngư Ca, nhiều bạn nữ sẽ có cùng suy nghĩ với editor rằng “Tổ quốc thiếu bạn một chú bộ đội” >~<. Hãy cùng chiêm ngưỡng vẻ dễ thương, ngọt ngào của các chú bộ độ trong truyện ngôn tình này thiếu gia nhà họ Trác đã tham gia quân ngũ vừa mới trở chân bị thương, tàn tật vĩnh viễn, nửa đời còn lại xác định sẽ gắn bó với xe gia vì mong mỏi có thể kéo dài con cháu, nhất quyết cưới vợ cho Trác nhị thiếu Ngạn nghe vậy, nhân lúc trăng mờ đêm đen, bắt cóc Trác gia nhị thiếu gia khi bắt cóc, Nhuế Ngạn mới bắt đầu đau đầu, cô vẫn đang là sinh viên, phải nuôi sống nhị thiếu gia thế nào thứ cô mất đi, chưa từng có, chưa từng nhận được, anh đều cho là hải đăng, chiếu sáng con đường về nhà của thêm các tác phẩm khác của Túy Hậu Ngư Ca như Cuộc Hôn Nhân Ấm Áp, Sủng Lâu Sẽ Thành Hôn, Ngồi Mãi Sao Có Thể Không Loạn, Chiều Em Đau Cả Trái Tim
CHỈ MUỐN THƯƠNG ANH, CHIỀU ANH, NUÔI ANH Tác giả Tuý Hậu Ngư Ca Thể loại Hiện đại, quân nhân, hào môn, trâu già gặm cỏ non, nam thiếu gia xuất ngũ tàn tật sau khỏi x nữ thực tập sinh xinh đẹp bị trầm cảm, SẠCH_SỦNG_NGỌT, hệ chữa lành, hài hước, nhẹ nhàng, HE Độ dài 53 chương + 6 NT Tình trạng Hoàn edit – có PASS Từng có vô số trường hợp vì trầm cảm mà bỏ đi cả mạng sống của mình. Nhuế Ngạn cũng từng bị như vậy. Nhưng thật may mắn, ngay thời khắc cô muốn từ bỏ sự sống, đã có một ngọn đèn xuất hiện, soi sáng cả thế giới u tối của cô. “Chú bộ đội sẽ mãi mãi ở bên cháu.” Anh từng vẽ cho cô một chú bộ đội hoạt hình và cô đã xăm nó lên xương quai xanh như một kỷ niệm giữa anh và cô. Anh là nhị thiếu gia nhà họ Trác – Trác Lương. Anh cũng là một người quân nhân, từng cứu rất nhiều người, nên có lẽ anh không nhớ rõ cô là ai. Điều duy nhất anh nhớ về Nhuế Ngạn đó là cháu một chiến hữu của anh – Lục Liễm. Trác Lương từng lập rất nhiều chiến công, được đồng đội yêu quý, ngưỡng mộ, nhưng vì một sự cố nào đó, hai chân anh không thể cử động được và phải xuất ngũ. Từ đó trong giới vẫn luôn hay nói với nhau “Cậu hai nhà họ Trác đã bị liệt rồi, còn có người dám gả sao?” Nhuế Ngạn tình cờ nghe được điều này, cô quyết định đi tìm Trác Lương. Tính ra thì rất lâu rồi cô không thấy anh nhỉ? Một người từng khuyên cô phải sống tốt, giờ đây lại đang ngồi trên xe lăn, cầm con dao mà anh thích nhất, tự cứa vào cổ tay mình. Cũng may là Nhuế Ngạn kịp thời ngăn cản, sau đó anh nhờ cô giúp anh rời khỏi đây. Có lẽ bởi vì ở trong một căn phòng tối tăm, lạnh lẽo thế này khiến bản thân anh không còn chút hy vọng nào nữa. Bạn đầu Trác Lương định đến nhà của đồng đội năm xưa, nhưng Nhuế Ngạn lại một mực tưởng rằng anh sẽ ra chỗ thanh vắng để kết thúc cuộc đời, vì vậy kiên quyết “Tối nay chú đi theo cháu thì đi, không theo cháu thì vẫn phải đi, cháu sẽ không đưa chú trở về đâu.” Kết quả, Trác Lương cứ thế được đưa về nhà của Nhuế Ngạn, được cô bao ăn bao ở từ a đến z. Từ đó, mỗi ngày của Nhuế Ngạn đều rất vui vẻ, mỗi ngày đều mong được về nhà sớm, không cần tìm ai để yêu đương. Bởi vì đối với cô, yêu đương không hấp dẫn bằng về nhà nuôi chú!! Có lần Nhuế Ngạn mơ thấy mình hôn Trác Lương, cảm xúc lúc đó phải nói là rất tuyệt vời. Đến khi bừng tỉnh thì tự trách bản thân, chú Trác Lương chỉ xem cô như cháu ruột, thế mà cô lại YY người ta trong mơ. Hơn nữa Nhuế Ngạn phát hiện, cô tự nhiên được add vào một group chat tên là “Binh lính nào không muốn xử lý thiếu gia phúc hắc thì sẽ không phải là binh lính tốt”. Vừa nhấn vào thì một loạt tin nhắn xuất hiện – Chào mừng cháu gái nhỏ đã tham gia nhóm. Hóa ra là đồng đội của anh. Họ phát lì xì cho cô, lúc đầu thì cực kỳ trật tự và nghiêm túc, đến khi cô từ chối không nhận thì họ bắt đầu lộ bản tính trẻ con ra v Họ tranh giành bao lì xì, náo loạn hết cả group chat, đôi khi còn nói xấu Trác Lương… khiến cô bật cười vui vẻ. Về phần Trác Lương, ngày ngày anh sống chung với một cô gái hoạt bát, chăm lo cho anh hết mực, thì có một thứ tình cảm nào đó đã trỗi dậy, âm thầm đến mức anh cũng chẳng nhận ra. Khi anh nghe nói Nhuế Ngạn nhà mình bị người khác theo đuổi thì hắng giọng khuyên bảo yêu đương phải chú trọng nhân phẩm, không được nhìn mặt mà bắt hình dong. Khi thấy trên TV đăng tin có nữ sinh gọi taxi rồi xảy ra chuyện thì anh lập tức chuẩn bị bút máy giả dao cho Nhuế Ngạn để phòng thân. Rồi anh còn thắt tóc cho Nhuế Ngạn để cô tham gia chương trình nữa. Lúc Nhuế Ngạn tự chê bản thân xấu thì Trác Lương nói “Nhỡ đâu có người mù cảm thấy cháu xinh thì sao?” “Chú cảm thấy cháu có xinh không?” “Chú chính là một trong những người mù đó, cháu đã hài lòng với đáp án này chưa?” Hầy, bao nhiêu chuyện như vậy khiến Nhuế Ngạn chỉ muốn gửi lời cảm ơn chân thành đến Tổ quốc Mẹ Tổ quốc thân yêu, con yêu người! Bởi vì Tổ quốc thật là vạn năng, đào tạo ra một người quân nhân ưu tú, việc gì cũng biết làm thế này!! Nhưng rồi chuyện gì đến cũng phải đến, Trác Lương đã đồng ý chữa trị đôi chân, kèm theo đó là việc anh phải ra nước ngoài để điều trị. Trác Lương, anh đã rời đi với một dòng chữ thông báo Nhuế Ngạn, chú đi đây. Không giáp mặt tạm biệt, cũng không có hứa hẹn cho tương lai. Anh cứ thế rời đi… Những năm tháng không có anh, Nhuế Ngạn như lại sống trong cuộc sống u tối một lần nữa. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cô từng hứa với Trác Lương sẽ sống thật tốt, nên dù có chuyện gì, Nhuế Ngạn vẫn sẽ cố gắng vượt qua. Cô từng bước từng bước trở thành một MC nổi tiếng trên truyền hình. Đi cùng với việc này đó là hàng loạt fan couple của cô hình thành v Đến nỗi khi cô và Trác Lương gặp lại, anh liên tục bị ăn giấm, rồi còn bị một đứa nhóc chọc ghẹo “Yoyoyoyo, check it out, ai đó ăn chua ngon lành thật, một vại giấm chua Sơn Tây…” Tình hình các fan ủng hộ couple dữ dội, Trác Lương bèn tạo một tài khoản weibo tên “Chú bộ đội”, rồi hiên ngang vào group của fan couple [Nhìn là biết lăng xê rồi, giữa hai người không có chút tình cảm nào cả, cái Siêu Thoại này nhanh chóng giải tán đi.] Các fan lập tức bình luận đuổi anh. [Anti từ đâu tới thế, mau cút đi.] [Anti, cút ra khỏi Siêu Thoại.] Mà Trác Lương cũng khá bức xúc, từ khi vào mấy cái group này, anh phát hiện Nhuế Ngạn bị gán ghép với tận năm sáu người, xếp hạng từ cao đến thấp. Fan thì ngày ngày kêu gọi được “phát đường”, nhưng mà trong cái bảng xếp hạng, lại thiếu mất tên họ của chính cung – là anh đây v Sau đó, để củng cố vị trí của mình, Trác Lương cố tình lựa ngay lúc Nhuế Ngạn đang livestream, giả vờ đưa nước, để bàn tay và chất giọng nam trầm ấm của mình xuất hiện trong livestream của cô. Việc không thể thiếu trong mỗi câu chuyện tình đó là phần gặp mặt phụ huynh. Ba mẹ Trác Lương gặp được con dâu thì mừng hết mức, sau đó cả gia đình liền trở thành một đại hội để nói xấu Trác Lương v “Lớn thế rồi mà chẳng khác gì đứa trẻ con.” “Sắp 30 rồi mà còn chưa có kế hoạch gì cả.” “Cả ngày chỉ ăn không ngồi rồi.” … Rồi anh còn gặp cả cậu của Nhuế Ngạn – cũng chính là Lục Liễm – đồng đội của anh. Tâm trạng của Lục Liễm lúc đó như vậy “Cậu phải gọi tôi là cậu, trực tiếp làm bề dưới… ha ha ha. Trác Lương, tôi muốn hỏi cậu có thấy ức chế hay không?” Hừ, anh cũng mặc kệ. Dù gì quan trọng nhất là Nhuế Ngạn, anh muốn bên cô, nắm tay cô đến già, cho cô một mái nhà mà cô hằng mong ước. Đúng vậy, từ bé đến lớn, Nhuế Ngạn chỉ muốn một điều đơn giản – một mái nhà, một gia đình hạnh phúc. Thật may mắn, cuối cùng khi gặp anh, ước mong này cũng trở thành sự thật. *** “Chỉ muốn thương anh, chiều anh, nuôi anh” là bộ truyện rất đáng đọc. Nội dung truyện vừa ngọt sủng, vừa dễ thương, mà cũng truyền tải được cảm xúc của các nhân vật đến độc giả. Hình tượng các anh quân nhân không chỉ là nghiêm túc mà còn rất hài hước, đáng yêu, nhất là lúc kể xấu anh nam chính v Nam chính và nữ chính phải xa nhau khoảng một hai năm, lúc gặp lại thì anh phải dỗ dành chị mãi mới được, không những bận dỗ mà còn bận làm anti fan couple nữa v Nói chung, bộ này đọc rất okela luôn ạ. Đề cử nha~~ Đọc truyện tại
Cùng đọc truyện Chỉ Muốn Thương Anh, Chiều Anh, Nuôi Anh của tác giả Túy Hậu Ngư Ca tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại gốc Liền tưởng thương ngươi, sủng ngươi, dưỡng ngươi/ 就想疼你宠你养着你Thể loại Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Đô thị tình duyên, Nam tàn tật, Nữ trầm cảm, chương 53 chương + 6 PNNgày mở hố 01/01/2020Ngày đóng hố 01/10/2020Nhân vật chính Trác Lương, Nhuế NgạnEditor tieucute Hạ Cẩm VânPoster Chị đẹp Manh Manh Văn ánNghe tin Nhị gia trở về, ai ai cũng vui mừng, háo nhưng người Trác nhị gia lại mang thương tích từ quân ngũ trở về, đôi chân tàn tật, không thể chữa được, cả đời chỉ có thể ngồi xe gia rất lo lắng cho Nhị thiếu gia, cũng lo sợ thân thể anh thế này, cả đời cô độc, vì vậy nghĩ tới việc kén vợ cho Ngạn nghe được tin, thế là nhân lúc nguyệt hắc phong cao, lưu loát bắt nhị thiếu gia về nha khi thành công, cô mới bắt đầu khó xử, hiện giờ cô vẫnlà sinh viên, làm cách nào chăm sóc, nuôi dưỡng nhi thiếu đây?Những thứ cô mất đi, chưa từng có, chưa từng nhận được, anh đều cho là hải đăng, chiếu sáng con đường về nhà của editor Đọc bộ này sẽ có suy nghĩ “Tổ quốc thiếu bạn một chú bộ đội” >~< Dù biết đào hố mà chưa lấp là hư, nhưng tớ đã lỡ sa vào sự ngọt ngào đáng yêu của các chú bộ đội rồi, xin hãy để tớ hư thêm một lần nữa nhé huhu
Triệu Khanh Nho kiến nghị với Trác Lương nên tới bệnh viện ở vài ngày trước, kiểm tra cẩn thận lại một lần nữa, sau đó căn cứ vào kết quả kiểm tra để bắt đầu trị hôm sau, Nhuế Ngạn sửa soạn quần áo và đồ dùng cá nhân cho Trác Lương, Triệu Khanh Nho tự mình lái xe đón Trác Lương vào bệnh Lương nhìn Nhuế Ngạn bận rộn sửa soạn đồ đạc cho anh, khuôn mặt nhỏ ủ rũ, chỉ thiếu khắc lên bốn chữ “Cháu không vui vẻ”.“Nhuế Ngạn, lại đây.” Trác Lương vẫy tay với Ngạn đi tới, cúi đầu nhìn mũi chân không nói lời nào.“Mấy ngày nay chú không ở nhà, buổi tối ngủ cháu nhớ đóng kỹ cửa sổ, trời tối không nên đi lại bên ngoài…”“Chú đã không ở nhà thì cháu về trường ở vậy.” Nhuế Ngạn đột ngột cắt ngang lời lòng Trác Lương cũng trăm mối ngổn ngang, anh sống chung với Nhuế Ngạn mấy tháng, Nhuế Ngạn nghĩ gì anh hiểu rõ, bỗng dưng chẳng biết nên nói Ngạn biết anh nằm viện để trị liệu thân thể, nhưng anh đi, trong nhà chỉ còn lại một mình cô, trong lòng chợt cảm thấy chua xót.“Cháu đi nộp viện phí đây.”Nhuế Ngạn nói với Trác Lương một tiếng rồi xoay người bước ra khỏi phòng bệnh.“Nhuế Ngạn……” Trác Lương gọi cô vài tiếng nhưng cô lại chẳng nghe Lương thở dài, cầm điện thoại gọi cho Triệu Khanh Ngạn tới chỗ thanh toán viện phí, do tất cả mọi thứ đều nhờ Triệu Khanh Nho chuẩn bị, Nhuế Ngạn cũng không biết phải trả bao nhiêu, đến khi nhân viên báo giá Nhuế Ngạn mới sửng đơn cao cấp, thuốc nhập khẩu, những thứ này đều không lúc Nhuế Ngạn định gọi Ngải Tiểu Á mượn gấp một số tiền, một bàn tay giơ vào cửa sổ “Quẹt thẻ cho tôi.”“Vâng, bác sĩ Triệu.” Nhân viên thu ngân nở một nụ cười duyên dáng với Triệu Khanh Nho.“Màu son hôm nay của cô thật đẹp.” Triệu Khanh Nho khen.“Cảm……”“Nhưng không hợp với cô, màu da cô hơi tối, màu son lại quá sáng.” Triệu Khanh Nho lại bổ sung thêm một ngồi bên trong lập tức thu lại nụ cười, lạnh mặt quẹt thẻ, in hoá đơn đập xuống bệ cửa sổ “Bác sĩ Triệu, anh xứng đáng độc thân cả đời lắm.”Triệu Khanh Nho cười ha ha, lấy ra một hộp Macaron 1 đưa qua “Này, coi như tôi nhận lỗi.”Người ngồi bên trong lại mặt mày hớn hở, liên tục “Cảm ơn bác sĩ Triệu”.Hai người ầm ĩ như vậy, Nhuế Ngạn lại ngoảnh mặt làm ngơ, vẻ mặt buồn Khanh Nho đi đến bên cạnh cô, hỏi “Cô làm sao vậy, biểu cảm này là sao.”“Haiz.” Nhuế Ngạn thở dài, nghiêm túc nói, “Sau này tôi phải cố gắng làm việc mới được, nếu không tôi sẽ chẳng nuôi nổi chú Tiểu Trác.”Triệu Khanh Nho che ngực ho khan mấy tiếng, anh không nghe nhầm đấy chứ, cô nhóc bên cạnh anh lại muốn nuôi tên tai họa Lương ơi Trác Lương cậu cũng có ngày hôm lực bình tĩnh lại, Triệu Khanh Nho ra vẻ lơ đãng nói “Nếu cô không nuôi nổi cậu ấy thì có thể để cậu ấy nuôi cô mà, cũng chẳng khác nhau là bao, hà cớ gì phân chia rạch ròi như vậy.”Nhuế Ngạn liếc anh ấy một cái, Triệu Khanh Nho cười tủm tỉm kéo cô vào văn phòng của mình, lấy một tờ giấy đã viết sẵn kèm một con dấu tới.“Cô in dấu tay vào đây, tiền vừa rồi tôi cho mượn phải trả lại đấy.” Người khác không biết gia thế của Trác Lương, nhưng anh ấy biết, anh ấy chỉ là một bác sĩ bình thường, số tiền này không thể biếu nợ thì phải trả, đó là lẽ đương nhiên, Nhuế Ngạn ký tên ấn dấu phút sau, Triệu Khanh Nho cầm giấy nợ giơ ra trước mặt Trác Ngạn sửng sốt, nóng nảy “Bác sĩ Triệu, đó là tôi nợ anh, anh……” Nhuế Ngạn đi tới giật lấy tờ giấy nợ kia, Trác Lương nhanh tay cầm lên đọc.“Trác Lương, tuy Nhuế Ngạn là người ký tên, nhưng cậu đừng nói là cậu không nhận đấy nhé?”“Nhận.” Trác Lương gấp giấy nợ lại cất vào trong túi, “Sao có thể không nhận được.”Nhuế Ngạn đỏ mặt, tên Triệu Khanh Nho này thật sự quá xấu xa. Trác Lương lại liếc Nhuế Ngạn một cái, ra vẻ lơ đãng nói “Sau này cháu đừng tùy tiện ký tên ấn dấu tay, nhỡ đâu là hợp đồng bán thân thì phải làm sao?”Mặt Nhuế Ngạn lại càng đỏ Ngạn ở cạnh Trác Lương đến bữa tối, đợi Trác Lương ăn tối xong Nhuế Ngạn mới rời đi, Nhuế Ngạn lại bắt đầu cảm thấy mất mát, bịn rịn một hồi, đến lúc không thể kéo dài hơn mới nhẹ nhàng mở miệng “Chú Tiểu Trác, cháu đi đây”Môi Trác Lương giật giật, tay rũ bên người thoáng siết chặt, có một số việc anh không muốn vội vàng, nếu chân anh không tốt lên được thì biết như thế nào?Chỉ là……“…Nhuế Ngạn.” Trác Lương không kìm được mở miệng gọi cô lại, “Mấy ngày nay cháu ở lại bệnh viện đi.” Chuyện về Ninh Điềm còn chưa giải quyết, anh cũng không yên tâm để cô ở nhà một Ngạn xoay người, Trác Lương không dám đối diện với cô, ánh mắt né Ngạn cũng không dám nhìn anh, khẽ lên Lương nằm trong phòng đơn cao cấp, bên trong có một chiếc giường dành cho người nhà, buổi tối Nhuế Ngạn ngủ trên chiếc giường sau là thứ hai, Nhuế Ngạn phải đến trường đi học, sáng sớm, Du Hi xách theo đồ ăn sáng đến, nói rằng muốn đưa cô đi Ngạn ngơ ngác “Anh nói gì cơ?”“Tôi sẽ đưa cô đi học.” Du Hi tủm tỉm cười.“Hôm nay anh không phải đi làm à?”“Buổi sáng tôi rảnh, buổi chiều tôi sẽ nhờ người khác đón cô.”“Tôi…”“Nhuế Ngạn, nghe lời Du Hi, để cậu ấy đưa cháu đi học đi.” Trác Lương mở miệng cắt ngang lời cô.“Không……”“Nghe lời.” Trác Lương bình thản nói, “Cháu tạm chấp nhận mấy ngày, chuyện này chú sẽ giải quyết nhanh thôi.”Nhuế Ngạn bất đắc dĩ, đành mang theo chú lính cứu hoả “Cao to lực lưỡng” đi Ngạn cùng Du Hi vừa xuất hiện trước phòng học, toàn bộ người trong phòng đều nhìn về phía này, thứ nhất Du Hi vừa cao vừa to, bề ngoài xuất chúng, hơn nữa do xuất thân từ quân nhân nên trên người tản ra khí chất oai phong hấp dẫn mọi ánh Ngạn trông có vẻ bình tĩnh nhưng trong lòng đã bắt đầu hò hét, thảm hại hơn chính là hai người Ứng Bình và Thiệu Tử Phàm ngồi sau Ngải Tiểu Á, ánh mắt hai người nhìn cô quả thực rất lạ.“Nhuế Ngạn, ai thế?” Ngải Tiểu Á tò mò nhìn về phía Du Hi, ánh mắt giống như hận không thể lột da anh ấy từ trong ra ngoài để tìm Ngạn thở dài, mở bình giữ nhiệt ra “Anh tự giới thiệu đi.”“Chào cô.” Du Hi duỗi tay về phía Ngải Tiểu Á, “Tôi là vệ sĩ, nghe theo lệnh của thiếu gia đến bảo vệ tiểu thư Nhuế Ngạn.”Nhuế Ngạn suýt chút nữa phun nước vào mặt Du Hi, mấy người các anh bị thần kinh hết rồi à!Ánh mắt Ngải Tiểu Á nhìn Nhuế Ngạn dần thay đổi, cuối cùng vỗ vỗ bả vai Nhuế Ngạn, cười đầy ẩn ý nói “Nhuế Ngạn, không ngờ đấy, không ngờ đấy.”Nhuế Ngạn vất vả nuốt ngụm nước xuống, cô cũng có ngờ được khiến Ngải Tiểu Á không thể ngờ được còn nhiều hơn nữa, ví dụ như vệ sĩ của Nhuế Ngạn mỗi ngày đổi một người, mỗi người đều có dáng đẹp đến chảy máu mũi, toàn là dạng mặc đồ nhìn gầy cởi đồ có Tiểu Á cảm thấy sắp mù mắt đến nơi mấy ngày, Nhuế Ngạn đã hoàn toàn quen với cảm giác trở thành tâm điểm giữa đám đông, luôn luôn tự nhủ rằng Nhuế Ngạn, mày phải nhớ kỹ, mày là Queen, cho dù Thái Sơn có sụp thì mặt cũng không được đổi sắc.“Nhuế Ngạn, mặt hàng này rốt cuộc cậu có bao nhiêu?” Ngải Tiểu Á thèm chảy nước Ngạn vô cùng bình tĩnh nói “Kín cả một nhà cơ, cậu có muốn không?”Mấy này nay Trác Lương luôn nằm viện tiếp nhận trị liệu, mấy ngày đầu phải dùng thuốc nặng, hôm nào anh cũng mê chuông điện thoại reo lên, Trác Lương đang ngủ trên giường bệnh, chuông điện thoại vang lên thật lâu, người nằm trên giường mới mơ màng sờ tới di động.“Nhuế Ngạn, cháu xong việc rồi hả? Du Hi đã đến đón cháu chưa?” Dù đang mê man nhưng giọng điệu của người đó vẫn rất dịu dàng mềm bên kia im lặng một lúc, cho đến khi Trác Lương dần tỉnh táo lại, bên kia mới lên tiếng “A Lương, là anh.”“Anh?” Trác Lương mở to mắt, giơ máy ra trước mặt nhìn, đúng là số của Trác Khiêm.“Là anh, gần đây em thế nào rồi? Anh nghe Triệu Khanh Nho nói em đang tiếp nhận trị liệu.” “Em biết ngay mà.” Trác Lương cười một tiếng, “Cái tên nội gián Triệu Khanh Nho này.” Anh đã sớm đoán được, Triệu Khanh Nho biết rất chi tiết bệnh tình của anh, nhất định đã có người thảo luận với anh ấy.“Em có muốn anh đến thăm em không, A Lương.” Trác Khiêm rất lo lắng cho anh.“Chờ thêm một thời gian đi ạ, khẳng định ông nội sẽ cho người đi theo anh đấy.” Hiện giờ anh không muốn gặp bọn họ, không muốn nhìn thấy ánh mắt mong chờ của người thân, anh sợ bọn họ lại thất vọng thêm lần nữa, cũng sợ bọn họ đau lòng vì anh.“Được rồi.” Trác Khiêm thở dài, lại nói, “Lời em nhờ Hiểu Thiên chuyển lại cho anh, anh đã làm theo rồi, cho Ninh Điềm với Đàm Triết một số tiền, cũng chấp nhận cút xéo.”“Vâng, bọn chúng chấp nhận là được rồi.”“Có người nhìn thấy Đàm Triết qua lại thân thiết với công tử nhà họ Trần, thường xuyên đi theo cậu ta ra vào sòng bạc Macao.” Trác Khiêm dừng lại, “A Lương, làm vậy có quá đáng quá hay không?” Tuy Ninh Điềm ký hợp đồng với anh làm bạn gái, nhưng thân thể tự do, tình yêu bị công khai là do cô ả không cẩn thận, gián đoạn hợp đồng, không che chở cho cô ả nữa là được rồi, thậm chí có thể ngáng chân xả giận, nhưng ý định của A Lương khi làm vậy rõ ràng, anh muốn mạng của Đàm ở Vân Ninh đều biết Trần gia làm giàu nhờ gì, tuy chưa làm việc trái pháp luật, nhưng quan hệ trong tối ngoài sáng rất rắc rối, luôn nằm giữa ranh giới trắng công tử nhà họ Triệu tiếp cận một người đại diện chưa mấy tiếng tăm, trong đó có ý tứ gì không cần nói cũng tiền anh đưa đối với Đàm Triết mà nói quả thật là một khoản kếch xù, song đặt ở sòng bạc, khoản đó chẳng đáng là bao, hết tiền thì phải làm sao? Biện pháp nhanh nhất chính là vay nặng lãi, mà vay nặng lãi trả không được thì phải làm sao bây giờ?“Anh à.” Trác Lương khẽ gọi anh ấy một tiếng, “Tên đó động vào người của em.”“Người của… em?” Trác Khiêm thoáng bất ngờ, suy nghĩ một lát, không hỏi nhiều nữa, “Anh biết rồi, chuyện này anh sẽ không tiếp tục nhúng tay.”Cúp điện thoại, Trác Lương lại nằm xuống giường thêm một lát rồi mới đứng dậy ngồi xe lăn đi đến bên cửa đông trời tối rất sớm, mới hơn 5 giờ chiều, sắc trời đã bắt đầu chuyển đen, từng bông tuyết trắng tinh nhẹ nhàng rơi xuống, nhanh chóng hình thành một lớp tuyết trắng trên mặt bóng dáng quen thuộc từ hoa viên chạy lâu sau, cửa phòng bệnh được đẩy ra, tiếng nói trong trẻo vang vọng khắp phòng “Chú Tiểu Trác, bên ngoài tuyết rơi rồi, chú có thấy không ạ?” Tựa như làn gió mang theo hơi thở trong lành tinh khiết, hòa tan mùi thuốc sát trùng nồng nặc trên người anh.“Chú thấy rồi.” Trác Lương xoay người, khóe môi khẽ cong, “Cháu lạnh không?”“Cũng bình thường ạ.” Nhuế Ngạn tháo khăn quàng vào áo khoác rồi treo lên giá, “Chẳng phải tục ngữ có câu tuyết rơi không lạnh bằng tuyết tan hay sao ạ 2.”Nhuế Ngạn đi tới, ngồi xổm bên người anh, ngửa đầu nhìn anh “Chú hôm nay thế nào, còn mệt không ạ? Trông sắc mặt của chú không được tốt lắm.”“Triệu Khanh Nho nói ngày đầu tiên sẽ rất khó chịu, qua vài ngày sẽ khá hơn thôi.” Trác Lương chạm vào tay cô, hơi lạnh, “Sao cháu không đeo găng tay?”“Dạ…” Lúc này Nhuế Ngạn mới phát hiện tay mình không đeo găng, “Cháu đi vội quá nên quên ở chỗ làm rồi ạ.” Hôm nay cô làm việc tại một cửa hàng, lúc thay quần áo đã để quên ở phòng thay đồ.“Cháu đấy, suốt ngày quên còn không biết xấu hổ nói mình làm tròn lên mới hai mươi.” Trác Lương cốc đầu cô một Ngạn sát thở dài một hơi “Chú cũng là một ông chú già rồi, còn không biết xấu hổ mà chê cười cháu.”“Ôi trời đất…” Du Hi dùng chân đá văng cửa phòng, xách theo bữa tối đi vào, “Nhuế Ngạn, cô chạy nhanh thật đấy, không sợ bị ngã à.”Nhuế Ngạn nhìn thấy Du Hi bước vào, hừ mạnh một tiếng, quay mặt đi không thèm nhìn anh ấy.“Làm sao vậy?” Trác Lương nhíu mày.“Ơ, vẫn còn giận à?” Du Hi đặt đồ ăn lên bàn, sau đó chống bàn cười đến gập cả vẻ một hồi, Du Hi mới dần im lặng trước ánh mắt cảnh cáo của Trác Lương.“Vừa rồi em chờ Nhuế Ngạn bên ngoài.” Du Hi chủ động kể lại chuyện ban nãy, “Sau khi kết thúc hoạt động, đúng lúc nhìn thấy Nhuế Ngạn bị một tên oắt con tỏ tình, ha ha ha ha ha ha……” Du Hi lại không nhịn được cười phá Lương nghe vậy, đôi mắt híp lại, nhìn lướt sang Nhuế Ngạn che mặt, lần này thật là tức chết lẽ mấy ngày nay, hôm nào Nhuế Ngạn cũng dẫn theo một người đàn ông lạ đi học đã kích thích Ứng Bình, hôm nay Ứng Bình ôm một bó hoa to tới tỏ tình với Nhuế thật, đây là lần đầu tiên Nhuế Ngạn được tặng hoa, cảm giác rất xúc động, nhưng chưa xúc động được vài giây đã bị Du Hi giẫm Hi mỉm cười khéo léo đi tới trước mặt bọn họ, rất lịch sự khom lưng chào, sau đó nói Thiếu phu nhân, thiếu gia đang lái Lamborghini đến đón cô rồi ạ.”Cả cuộc đời, đây là lần mất mặt nhất của Nhuế Ngạn, không gì sánh chương 261 Macaron là một loại bánh ngọt của Pháp được làm từ lòng trắng trứng, đường bột, đường cát, bột hạnh nhân và thêm màu thực phẩm. Nhân bánh thường được lấp đầy với mứt, ganache hoặc kem bơ kẹp giữa hai mặt bánh. Thưởng thức macaron, người ta có thể tìm thấy từ những hương vị truyền thống như mâm xôi, sô cô la, cho đến những hương vị mới như nấm và trà xanh.2 “Tuyết rơi không lạnh bằng tuyết tan”. Câu tục ngữ trên được giải thích bằng hiện tượng tự nhiên như sau. Vào mùa đông, luồng khí lạnh di chuyển từ Bắc xuống Nam, khi gặp luồng khí ấm áp và ẩm ướt từ phía Nam, trời sẽ xuất hiện tuyết. Trước khi tuyết rơi, lượng không khí lạnh rất yếu, nó sẽ dần ấm lên sau khi ở một vùng nào đó trong thời gian dài, luồng không khí từ phía Nam mang theo khí ấm hơn tràn về phía Bắc. Khi luồng khí lạnh được tăng cường, không khí ấm áp và ẩm ướt được nâng lên thành mây và trùm kín bầu trời. Nhiệt trên mặt đất không dễ bị mất. Do đó, mọi người không cảm thấy lạnh trước và trong khi tuyết rơi vào mùa đông. Khi các luồng khí lạnh tiếp tục tăng cường trong thời gian tuyết rơi, để không khí lạnh mạnh kiểm soát toàn bộ khu vực, tuyết sẽ ngừng rơi. Tại thời điểm này, do mặt đất và không trung chủ yếu là khí lạnh, gió thổi đến cũng mạnh hơn làm mất lớp mây giữ nhiệt ban đầu. Khi tuyết tan, nó phải hấp thụ rất nhiều nhiệt từ lớp không khí gần bề mặt và làm giảm nhiệt độ. Kết quả là mọi người cảm thấy lạnh hơn khi tan tuyết so với khi tuyết rơi.
chỉ muốn thương anh chiều anh nuôi anh