Ma đạo sư đã chết đi có khuôn mặt tuấn tú và lỗ tai thật dài đã đủ để nói rõ chủng tộc của hắn. Căn bản không cần Mạnh Hàn phân tích kỹ lượng, đã có thể xác nhận đây chính xác một trăm phần trăm là Tinh Linh. Tất cả mọi người đều sống ở biên giới rừng rậm Tinh Linh. Bọn họ biết rất rõ ràng về sự cường đại của các Tinh Linh. Giới thiệu truyện Thiên Sư Tái Xuất - Diệp Phùng Full - Tác giả: T H E "Diệp Phùng, tôi van anh, cứu Thi Nguyệt với!" "Con gái anh sắp bị họ rút cạn máu tươi rồi!" "Van anh cứu con bé đi! Cứu con bé đi!" "Bọn tôi đang ở bệnh viện Từ Nhân thành phố Hướng Dương" Điện thoại đột nhiên bị cắt ngang, không còn có giọng nói "Đây VOV.VN - Các hoạt động mua bán nhà đất sẽ phải thông qua sàn giao dịch môi giới bất động sản. Đề xuất này của Bộ Xây dựng đang nhận được khá nhiều ý kiến khác nhau. VOV.VN - Vietnamese referee Ngo Duy Lan has met Singapore's criteria to blow Đành nhờ Nhất Sơ và thiền sư tìm một vòng trong phòng ngủ của tôi. Tìm một lượt, cả hai cũng không có phát hiện gì. Có điều chuẩn bị đi ra cửa, bạch mi thiền sư lại vỗ vỗ vai tôi, chỉ vào giường ngủ. Tôi không hiểu, nhìn ngài trân trân. Nhất sơ nhỏ giọng nói: "Giường của ngươi có vấn đề." Giường thì có thể có vấn đề gì? Truyện Thiên Ma Đạo Sư truyen net. 16+ 16+ ABO. ABO. Action. Action. Adult. Adult. Adventure. Adventure. Bách Hợp. Bách Hợp. Boy Love. Boy Love. Chuyển Sinh. Chuyển Sinh. Cổ Đại. Cổ Đại. Park Hyun-Soo thất nghiệp.Thiên Ma xuất hiện trước mắt anh ta đã nói câu này. [Cách thi triển Trị Thiên Thiên Tôn đây tức là tổ thần của các thiên hoàng ngày nay. Kojiki lấy sự tích Thiên tôn giáng lâm (Tenson kôrin) làm gốc, kết hợp nó với thần thoại các vùng khác, nhất là vùng Izumo (Xuất Vân) để đề cao tính chính thống của con cháu thiên tôn.Qua đó, ta thấy Kojiki được Ziy3V. You are hereHome » Thiên Sư Tái Xuất Thiên Sư Tái Xuất “Diệp Phùng, tôi van anh, cứu Thi Nguyệt với!” “Con gái anh sắp bị họ rút cạn máu tươi rồi!” “Van anh cứu con bé đi! Cứu con bé đi!” Thiên Sư Tái Xuất - Chương 01 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 02 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 03 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 04 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 05 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 06 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 07 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 08 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 09 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 10 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 11 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 12 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 13 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 14 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 15 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 16 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 17 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 18 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 19 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 20 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 21 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 22 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 23 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 24 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 25 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 26 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 27 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 28 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 29 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 30 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 31 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 32 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 33 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 34 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 35 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 36 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 37 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 38 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 39 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 40 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 41 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 42 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 43 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 44 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 45 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 46 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 47 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 48 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 49 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 50 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 51 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 52 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 53 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 54 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 55 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 56 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 57 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 58 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 59 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 60 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 61 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 62 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 63 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 64 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 65 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 66 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 67 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 68 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 69 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 70 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 71 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 72 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 73 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 74 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 75 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 76 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 77 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 78 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 79 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 80 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 81 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 82 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 83 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 84 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 85 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 86 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 87 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 88 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 89 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 90 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 91 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 92 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 93 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 94 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 95 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 96 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 97 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 98 Thiên Sư Tái Xuất - Chương 99 Thiên Sư Tái Xuất - Phần 2 Thiên Sư Tái Xuất - Phần 3 Thêm "ethuvien" khi tìm truyện trên google để ủng hộ Editor bạn nhé <3! Chương 10 Thầy, cuối cùng em cũng được gặp thầy Nhân viên phục vụ nhất thời giật mình, hét lên “Mọi người rời đi! Lập tức rời đi! Hôm nay trung tâm tắm rửa Đế Hoàng không kinh doanh, đuổi tất cả khách hàng ra ngoài!” Dưới nỗi sợ hãi vô tận, trung tâm tắm rửa Đế Hoàng rộng mênh mông đã vắng tanh không còn bóng người chỉ trong ba phút. “Anh… Anh ơi, tôi đã làm theo mệnh lệnh của anh, trung tâm tắm rửa đã bị thanh lý sạch sẽ, nhân viên kỹ thuật tốt nhất ở chỗ chúng tôi đang chờ, có thể phục vụ cho cô chủ bất cứ lúc nào.” Diệp Phùng khẽ gật đầu, lấy một tấm thẻ trong túi áo đưa qua “Tôi không chiếm lợi ích của các cậu, dùng dịch vụ thì trả tiền, cần bao nhiêu tiền cứ quẹt.” Nhân viên phục vụ nào dám nhận thẻ của Diệp Phùng, chỉ cần nhanh chóng tiễn bước sát tinh này đi đã là phúc lắm rồi, vội vàng nói “Không không không! Thưa anh, coi như là chúng tôi đền tội cho anh vì sự vô lễ vừa rồi, tất cả đều là miễn phí!” “Tôi không thích nhắc lại lần thứ hai. Quẹt!” “Vâng.” Nhân viên phục vụ nhận thẻ ngân hàng, cẩn thận quẹt thẻ. Ngay khi cậu ta còn đang suy nghĩ cứ quẹt mấy trăm ngàn đối phó cho xong thì số dư trong thẻ hiện lên, khiến cậu †a suýt nữa trừng lồi cả mắt. Một số không, hai số không… Mười ba số không! Nhân viên phục vụ dám thề cả đời này, cậu ta chưa bao giờ thấy nhiều số không cỡ này! Đây là trên chục ngàn tỷ đồng! Lúc này nhân viên phục vụ chỉ hận không thể cho mình mấy cái tát, trên chục ngàn tỷ đồng là khái niệm gì? Toàn bộ người giàu có ở thành phố Hướng Dương này cộng lại cũng không bằng một tấm thẻ trong tay người ta! Thế mà người như vậy lại bị mình cho là ăn mày sỉ nhục, có thể nhặt lại cái mạng này đã là mình mạng lớn! “Quẹt xong chưa?” “Xong… Xong rồi… Nhân viên phục vụ run cầm cầm trả lại thẻ, thái độ vô cùng cung kính. “Chuẩn bị mấy món ngon, lại chuẩn bị thêm một bộ quần áo vừa người cho con gái tôi. Nếu con gái tôi không hài lòng…” Ánh mắt Diệp Phùng lạnh lẽo “Tự gánh vác hậu quả!” “Vâng! Chúng tôi sẽ làm ngay!” Ngay sau đó, Thi Nguyệt được đưa đi tắm rửa, còn Diệp Phùng thì im lặng chờ đợi trong khu nghỉ ngơi. Hơn một tiếng sau, một cô bé xinh đẹp như tiên nữ lại xuất hiện trước mắt, đôi mắt Diệp Phùng sáng ngời. Không hổ là gien của anh và Hà Tố Nghị, làn da trắng nõn không tì vết, đôi mắt to thần thái, giống như tác phẩm của tạo hóa khiến vô số người cũng phải kinh ngạc. “Ba ơi, con đẹp không?” Đôi mắt nhút nhát của Thi Nguyệt mang theo khát khao được thừa nhận. Diệp Phùng gật đầu, đang định lên tiếng thì cửa bỗng bị đá văng, mười mấy người cầm dao gậy hùng hổ xông vào. Tên cầm đầu mặt đầy râu, cầm dao rựa trên tay, vẻ mặt sát khí “Thằng khốn nào làm anh em của tao bị thương? Cút ra đây nhận lấy cái chết cho tao!” Đám khách hàng bị xua đuổi còn chưa rời đi, đều vây xem ngoài cửa. Thấy tên đàn ông đầy sát khí, một đám nhất thời kinh ngạc. “Trời ơi, ông cả nhà họ Vương đích thân ra mặt cơ à?” “Ghê gớm ghê gớm, nghe nói ông cả Vương Lung của nhà họ Vương này rất độc ác, nhà họ Vương được như ngày hôm nay, một nửa giang sơn đều do Vương Lung này đánh chiếm!” “Tên này sắp xui xẻo rồi. Tôi nghe nói Vương Lung từng tự tay giết người, không dưới trăm cái mạng đâu!” Một đám người vẻ mặt hung ác, Thi Nguyệt hoảng sợ chui vào lòng Diệp Phùng, nhỏ giọng nói “Ba ơi, con sợ.” Nhìn vẻ mặt sợ hãi của cô bé giống hệt như khi thấy cô bé bị người ta lấy máu, Diệp Phùng không nhịn được bùng nổ sát khí. “Thừa dịp tôi còn chưa tức giận, cút đi!” Giọng nói lạnh lẽo vang lên. Vương Lung sửng sốt, không nhịn được cười phá lên “Giỏi lắm thằng nhóc, đối mặt với tao mà còn dám cứng như vậy, mày là thằng đầu tiên! Có thể bẻ gãy một tay của em trai tao, coi như mày có bản lĩnh! Nhưng chọc vào nhà họ Vương bọn tao, dù mày là rồng thì tao cũng phải rút gân lột da mày!” “Nói nhảm xong chưa?” Đôi mắt Diệp Phùng dần dần bịt kín băng sương “Tôi cho anh năm giây để biến mất trước mặt tôi, nếu không…” “Anh hãy biến mất khỏi thế giới này luôn đi!” “Mẹ nó, giả thần giả quỷ! Xông lên cho tao, bẻ gãy một chân nó xem nó còn kiêu ngạo kiểu gì!” “Vâng!” Nghe vậy, đám thuộc hạ đều hung ác gầm lên, xông về phía Diệp Phùng. Ngay khi hai bên sắp tiếp xúc, Diệp Phùng không hề nhúc nhích, nhưng tên vừa xông lên lại như cánh diều đứt dây, bay ngược ra ngoài, ngã ầm xuống sàn nhà, không còn nhúc nhích. Diệp Phùng cũng không bất ngờ. Nhìn người đột nhiên xuất hiện, anh thản nhiên nói “Đã đến rồi?” Thiên Lang khom lưng đáp “Học trò đến trễ, mong thầy thứ tội.” “Anh… Anh Lung, thằng Tiến đã… Đã chết!” Giọng nói run rẩy vang lên. Nghe thuộc hạ nói vậy, tròng mắt của Vương Lung khế nhúc nhích. Chết ư? Một thằng đàn ông nặng hơn trăm cân mà lại đá một phát chết tươi?! “Mày… Mày dám giết người nhà họ Vương?!” Thiên Lang lạnh lùng quay lên nhìn gã “Tao giết nhiều người lắm, chẳng qua chỉ là nhà họ Vương, khác nào gà đất chó sành?” Sát thủ hàng đầu đứng thứ ba trong thế giới ngầm, trong tay Thiên Lang có không dưới ngàn món nợ máu. “Được lắm thằng nhóc! Mày gặp phải chuyện lớn rồi!” Ánh mắt Vương Lung tàn nhẫn, rút ra một khẩu súng ngay trước mắt mọi người chỉ vào trán Diệp Phùng, kiêu ngạo nói “Mày biết hôm nay mày sẽ phải trả cái giá gì không?” Diệp Phùng che mắt Thi Nguyệt, ánh mắt lóe lên sát khí “Tôi ghét nhất là bị người khác chĩa súng vào đầu.” “Tao thèm vào biết mày thích hay ghét! Thằng nhóc, bây giờ cái mạng chó của mày đang nằm trong tay tao, chỉ cần tao bóp nhẹ cò súng thì sẽ đưa mày lên Tây Thiên! Bây giờ quỳ xuống cho tao!” “Láo xược!” Ánh mắt Thiên Lang tràn đây sát khí “Chỉ bằng hành động của mày, đủ để cả gia tộc của mày phải chết!” “Mày đừng hòng hù dọa tao! Nhà họ Vương bọn tao ở thành phố Hướng Dương này cũng là danh gia vọng tộc, hai thằng phế vật không biết từ xó xỉnh nào chui ra như chúng mày cũng xứng đe dọa tao hả? Làm hại nhà họ Vương bọn tao một chết một bị thương, bọn mày chết chắc rồi! Ông trời đến đây cũng không thể bảo vệ được mày!” “Vương Lung! Mày dám!” Đúng lúc này, một tiếng quát vang lên, sau đó một người trẻ tuổi vội vàng chạy tới, vẻ mặt tràn đầy tức giận. “Cậu Lý?” Thấy người này, Vương Lung không khỏi sửng sốt, sau đó mỉm cười cung kính “Cậu Lý, sao cậu lại tới đây?” Mặc dù nhà họ Vương rất mạnh, nhưng trước mặt cậu chủ dòng chính nhà họ Lý, một trong bốn gia tộc lớn của tỉnh Sơn Đông thì vẫn chẳng là cái đỉnh gì. Thành phố Hướng Dương chẳng qua chỉ là một trong mười ba thành phố thuộc tỉnh Sơn Đông mà thôi. Nhưng Lý Hàn Nhiên chẳng buồn nhìn gã lấy một lần, nhanh chóng bước đến trước mắt Diệp Phùng, đôi mắt tràn đầy vui sướng, sau đó quỳ xuống trước ánh mắt kinh hãi của mọi người. “Thầy, cuối cùng em cũng được gặp lại thầy!” Đọc truyện Thiên Sư Xuất Sơn Diệp Phùng Thi Nguyệt Full của tác giả T H E. ************** “Diệp Phùng, tôi van anh, cứu Thi Nguyệt với!” “Con gái anh sắp bị họ rút cạn máu tươi rồi!” “Van anh cứu con bé đi! Cứu con bé đi!” “Bọn tôi đang ở bệnh viện Từ Nhân thành phố Hướng Dương...” Điện thoại đột nhiên bị cắt ngang, không còn có giọng nói... “Đây... Đây là giọng của Tố Nghi?” Trên bục giảng, người đàn ông vốn còn nho nhã bỗng chốc bùng nổ sát khí ngập trời, lan tràn khắp phòng học. Con gái của mình?! Con gái của Diệp Phùng ta đây ư? “Tố Nghi!” Diệp Phùng vội nói “Thi Nguyệt mất máu quá nhiều, nếu còn kéo dài thời gian thì con bé sẽ nguy hiểm tới tính mạng! Chúng tôi đều là máu gấu trúc hiếm thấy, chỉ khi nào tôi truyền máu cho con bé thì mới có thể cứu nó! Hãy tin tôi, Thi Nguyệt cũng là con gái của †ôi mà” Chương 100 Bạn đang đọc truyện trên Chương 100 “Tổng giám đốc Trương, anh nói vậy là có ý gì! Cô Hà đây đã đồng ý trở thành người đại diện thương hiệu của LV chúng tôi rồi!” Lúc này, tổng giám đốc của LV im lặng không có phản ứng gì. Bạn đang đọc truyện trên Tổng giám đốc Hermes cũng suốt ruột nói “Tổng giám đốc Quan, cô Hà đồng ý những gì rồi? Sao tôi lại không biết? Chỉ cần cô Hà vẫn chưa ký hợp đồng làm đại diện thương hiệu cho công ty LV của các anh thì công ty chúng tôi vẫn còn tư cách cạnh tranh!” “Cô Hà, đồng ý với chúng tôi đi, chúng tôi cam đoan, Hermes tuyệt đối sẽ đáp ứng tốt điều kiện của cô, nhất định không để cô phải chịu thiệt thòi!” Bạn đang đọc truyện trên “Cô Hà, LV mới là sự lựa chọn tốt nhất, cô ký hợp đồng với chúng tôi đi!” Nhìn thấy hai tổng giám đốc của hai thương hiệu cao cấp xa xỉ ở khu vực Châu Á, người mà ngày thường cô ta đều phải tâng bốc nịnh bợ, nhưng bây giờ lại đấu đá nhau vì muốn giành Hà Tố Nghi làm người đại diện, Dương Á Hiên thấy vậy thì mặt tái mét, cô ta không thể tin vào cảnh tượng trước mắt, tại sao lại có thể như vậy? Một cô gái quê mùa mà cô ta chẳng coi ra gì sao giờ lại được hai tổng giám đốc kia xem trọng như vậy? Bạn đang đọc truyện trên Ở bên kia, Hà Tố Nghi đầu óc rối bù bắt đầu thay quần rồi trang điểm, một tiếng sau cô xuất hiện, tất cả mọi người đều trầm trồ kinh ngạc! Chiếc váy trắng cô mặc đính kim cương trông rất sang trọng quý phái, mái tóc óng mượt búi hờ, phong thái dung dung nhưng không mất đi nét cao quý, trong nét thanh lịch lại có cả sự hồn nhiên trong sáng, nhìn cô lúc này giống như tiên nữ bước ra từ trong tranh, một nét đẹp xa hoa hiếm thấy. Bạn đang đọc truyện trên Từ Hiểu Khê run rẩy cầm bộ trang sức Trái tim của biển bước đến, nhân viên công tác cẩn thận từng li từng tí đeo lên cho Hà Tố Nghi, giống như một sự kết hợp hoàn hảo, khiến cô càng trông như thiên tiên giáng trần! “Hoàn mỹ! Rất hoàn mỹ!” Từ Hiểu Khê cả người run rẩy, cầm camera không ngừng bấm máy “Trái tim của biển giống như sinh ra là để dành cho cô Hà vậy, cũng chẳng cần phải tạo hình cầu kỳ, chỉ tùy tiện đeo lên người cô cũng đủ để thể hiện sự cao quý cùng xa hoa của món trang sức này!” Bạn đang đọc truyện trên Diệp Phùng từ từ đi đến trước mặt cô, khóe miệng khẽ nhếch lên “Cô Dương, bây giờ cô đã thấy rõ, ai mới là người thích hợp nhất với trái tim của biển rồi chứ?” Dương Á Hiên nghiến răng nghiến lợi nói “Ra vẻ gì chứ!” Bạn đang đọc truyện trên “Chẳng phải đã phá nát mấy cái quảng cáo rồi sao? Có gì hay ho hơn người chứ!” “Tôi là ngôi sao nổi tiếng, tôi có fan! Sao cô ta có thể so bì với tôi được!” Nói xong, cô ta kiêu ngạo ngẩng đầu lên rồi quay sang nói với fan “Mọi người nói xem có đúng không!” Bạn đang đọc truyện trên Nhưng ai mà ngờ được là chẳng có ai đáp lời cô ta, Dương Á Hiên quay đầu nhìn thì lại thấy ekip của mình đang nhìn Hà Tố Nghi không chớp mắt, đứng ngây như trời trồng! “Trời ơi! Đẹp quá!” Bạn đang đọc truyện trên “Nhìn cứ như tiên nữ ấy, tôi là con gái nhìn còn chết mê chết mệt!” “Dương Á Hiên là cái gì mà đòi so với cô ấy chứ ! Tôi không hâm mộ cô ta nữa, từ giờ sẽ ủng hộ cô Hà!” Fan hâm mộ của Dương Á Hiên ném tấm poster có hình cô ta xuống, ánh mắt bọn họ cuồng nhiệt nhìn Hà Tố Nghi, Dương Á Hiên đứng đằng sau bây giờ như không khí, vẻ mặt thất bại! Bạn đang đọc truyện trên Cô ta biết mình đã thua, thua dưới tay một cô gái quê mùa mà cô ta đã từng coi khinh, hơn nữa lại thua rất thảm hại! Tại sao chứ? Rốt cuộc tôi có điểm gì không bằng cô ta? Có điểm nào không bằng cô ta chứ! Bạn đang đọc truyện trên Dương Á Hiên lẩm bẩm trong miệng, Diệp Phùng bước tới trước mặt cô ta, rồi nhìn khuôn mặt xinh đẹp hoàn hảo không tì vết của Hà Tố Nghi, ánh mắt anh không thể che giấu được cảm xúc yêu mến mà anh dành cho cô, sau đó anh thản nhiên nói “Chỉ có công chúa cao quý nhất mới có thể xứng với món trang sức xa hoa nhất!” “Cô ấy là công chúa của tôi, lẽ ra nên nhận được sự đối đãi cao quý nhất dưới gầm trời này!” “Cô ấy là tiên nữ cao quý, còn cô chỉ là một diễn viên trốn trần gian, như cỏ dại ven đường sao có thể với được tới mây, cô không có gì để so sánh với cô ấy, cô đã hiểu chưa?” Bạn đang đọc truyện trên Giọng nói không hề to, nhưng lại vang như tiếng chuông đồng, như muốn xuyên thủng màng nhĩ người khác! Vẻ đẹp của Hà Tố Nghi chinh phục được tất cả mọi người, ngay cả Từ Hiểu Khê trước giờ luôn soi mói bắt bẻ bây giờ cũng khen cô không ngớt lời. Sau khi bấm máy xong, Từ Hiểu Khê nhìn Hà Tố Nghi cười nói “Cô Hà, tôi có ý này muốn đề cập với cô, mong cô Hà có thể giúp tôi!” Bạn đang đọc truyện trên Hà Tố Nghi cười nói “Anh khách sáo quá, việc gì cần giúp thì anh cứ nói thẳng đi!” “Tôi có một người bạn, hiện tại tôi đang phụ trách công tác tuyên truyền cho bài hát mới của anh ấy, tôi muốn mời cô đảm nhận vai nữ diễn viên chính trong video ca nhạc mới đó, không biết cô có bằng lòng không?” “Để cảm ơn, tôi sẽ không nhận một đồng tiền công nào trong việc thiết kế quảng cáo tuyên truyền cho quý công ty lần này!” Bạn đang đọc truyện trên “Chuyện này..” Hà Tố Nghi hơi do dự,Chương Chính Tân chạy nhanh đến kéo cô sang một bên, mở miệng nói “Tổng giám đốc Hà, mau đồng ý với anh ấy đi! Giá Từ Hiểu Khê ra tay làm việc cũng không rẻ đâu, chỉ chụp vài tấm ảnh như thế này, lại thêm một cái video, ước chừng công ty phải mất đến một triệu đô!” Bạn đang đọc truyện trên Hà Tố Nghi cười khổ một tiếng “Quan trọng là tôi không biết diễn!” “Ôi dào! Diễn có gì khó đâu, đạo diễn nói như thế nào thì cô cứ làm theo như thế thôi!” “Như vậy đi, nếu cô có thể tiết kiệm một triệu đô này cho công ty, tôi có thể đứng ra làm chủ, trích ra một nửa số tiền này thưởng cho cô!” Bạn đang đọc truyện trên Hà Tố Nghi nghĩ trong lòng, một nửa của một triệu đô, là năm trăm ngàn đô á! Cô biết Diệp Phùng không đơn giản, nhưng cô vẫn luôn tự gò bó chính mình, cô vẫn luôn hy vọng có thể thông qua sự cố gắng của bản thân để ổn định cuộc sống của mình. Bạn đang đọc truyện trên Nghĩ đến đây, cô gật đầu đồng ý “Được rồi!” Sau đó cô nói với Từ Hiểu Khê “Đạo diễn Từ, cảm ơn vì sự ưu ái của anh dành cho tôi, không biết tôi có đạt tiêu chuẩn của anh hay không!” “Có thể chứ!” Bạn đang đọc truyện trên Từ Hiểu Khê nghe xong hưng phấn nói “Từ trước đến nay tôi chưa từng thấy nữ diễn viên nào xinh đẹp hoàn mỹ như cô Hà đây, tôi tin rằng Cảnh Nghi mà nhìn thấy cô thì sẽ rất hài lòng!” “Cái gì?” Bạn đang đọc truyện trên Hà Tố Nghi đột nhiên che miệng lại kêu lên “Người bạn mà anh nhắc đến không phải là thần ca Phong Cảnh Nghi đấy chứ!” Từ Hiểu Khê gật gật đầu xác nhận “Đúng vậy, chính là cậu ấy, mv bài hát mới của cậu ấy vẫn chưa tìm được nữ diễn viên nào thích hợp, nhưng khi tôi nhìn thấy cô thì tôi chắc chắn, vai diễn này cực kỳ rất hợp với cô!” “Cô Hà, bây giờ cô có thời gian không, nếu có thể thu xếp được thì bây giờ chúng ta qua đó bàn một chút!” Bạn đang đọc truyện trên Hà Tố Nghi vẻ mặt hưng phấn gật gật đầu “Được! Vậy để tôi đi chuẩn bị một chút!” “Không cần chỉnh sửa gì cả, trang phục và trang điểm của cô bây giờ rất thích hợp!” Bạn đang đọc truyện trên “Vậy bây giờ chúng ta xuất phát luôn đi!” “Được!” “Tổ Nghi!” Nhìn thấy Hà Tố Nghi hân hoan nhảy nhót, Diệp Phùng đi tới, vẻ mặt cảnh giác hỏi “Phong Cảnh Nghi là ai đấy?” Bạn đang đọc truyện trên “Phong Cảnh Nghi mà anh cũng không biết?” Nhắc đến phong Cảnh Nghi, Hà Tố Nghi sáng mắt lên nói “Anh ấy chính là thần ca! Anh ấy không những hát hay mà còn rất đẹp trai, thần thái rất ngầu, em rất thích anh ấy!” Bạn đang đọc truyện trên “Đến mức đó sao?” Diệp Phùng nhất thời có chút ghen tị, Hà Tố Nghi cũng chưa nói thích anh bao giờ, vậy mà giờ cô lại nói thích người đàn ông khác! Không được! Bạn đang đọc truyện trên Không thể nhịn được! Tuyệt đối không thể nhịn! Thần ca cái quái gì chứ, Thần ca thì có cái gì mà vợ anh lại thích anh ta như vậy chứ? Bạn đang đọc truyện trên Nhìn thấy bộ dạng ghen tuông của Diệp Phùng, Hà Tố Nghi cười tinh nghịch nhìn anh “Nghĩ gì thế, thần tượng! Là thần tượng anh hiểu không?” Nói rồi cô nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh nói “Nhưng quả thật là anh ấy đẹp trai hơn anh, ha ha… Nghe tiếng cười khoái chí của cô, Diệp. Bạn đang đọc truyện trên Phùng sâm mặt chạy theo cô! Vô nghĩa! Bạn đang đọc truyện trên Mãi mới tìm được cô vợ xinh đẹp như vậy, tất nhiên là phải giám sát chặt chẽ! Nếu để tên Thần ca quái quỷ kia quyến rũ cô, đến lúc đó anh có muốn làm gì thì cũng chẳng còn tác dụng gì nữa! Phong Cảnh Nghỉ không chỉ là Thần ca mà còn là nhà giàu có tiếng, một tay sáng lập công ty điện ảnh và truyền hình Cảnh Nghi, vốn đã có tiếng là Thần ca nên càng thu hút vô số ngôi sao, nghệ sĩ có tên tuổi gia nhập. Bạn đang đọc truyện trên Nhân viên của điện ảnh Cảnh Nghi đã rất quen mặt với Từ Hiểu Khê nên nhiệt tình tiếp đón anh ấy. “Cảnh Nghi đâu, mau gọi anh ấy đến đây, nói là tôi đã tìm được diễn viên mới cho anh ấy rồi!” Bạn đang đọc truyện trên Vừa vào tới cửa Từ Hiểu Khê đã hưng phấn nói! Nhân viên công tác không dám chậm trễ “Đạo diễn Từ chờ một chút, tôi lập tức báo cho. Thần ca” Bạn đang đọc truyện trên Trong lúc ngồi chờ, một giọng nói quen thuộc bỗng vang lên bên tai! “Chị Hạ, chị nhất định phải đứng về phe em, một đứa con gái quê mùa không biết từ đâu chui ra cướp mất quyền đại diện thương hiệu của em, còn nói… còn nói nghệ sĩ chúng ta chỉ là những diễn viên tầm thường!” Bạn đang đọc truyện trên “Nói em thì không sao cả nhưng chị chính là đàn chị của giới nghệ sĩ chúng em, nói như. vậy, chẳng phải là đến chị cũng không nể mặt hay sao!” “Hừi To gan thật!” Bạn đang đọc truyện trên “Chị cũng muốn xem thử rốt cuộc mặt mũi cô ta thế nào mà lại dám ăn nói mạnh miệng như vậy!” Có thể nói An Hạ là ngôi sao nổi tiếng nhất trong nước hiện nay, ở giới diễn viên vẫn luôn có chỗ đứng nhất định, bên cạnh cô ta không ai khác mà chính là Dương Á Hiên mồm năm miệng mười! Bạn đang đọc truyện trên “Là các người?” Lúc này, Dương Á Hiên đột nhiên nhìn thấy đám người Diệp Phùng, cô ta giật mình hét lên một tiếng, sau đó cô ta quay sang nói với An Hạ “Chị Hạ, chính là bọn họ!” Chương 553 Mạc Hành Chi sắc mặt không tốt, Hà Tố Nghi tất nhiên sẽ không nóng mặt lạnh mông, lập tức nhướng mày “Sao, tôi đi đâu, tôi còn cần phải báo cáo với ông sao, Mạc trưởng lão? “ “Hừ!” Mạc Hành Chi khịt mũi lạnh lùng, đây là học viện Thiên Cơ, là địa bàn của ông ta, hơn nữa Diệp Phùng không ở bên lúc này, ông ta làm sao có thể để Hà Tố Nghi vào mắt được chứ, ông ta kiêu ngạo nói “Học viện Thiên Cơ là trường học viện số một trên thế giới, một người phụ nữ hèn mọn, làm sao bạn có thể đặt chân đến đây? “Bà Diệp, đây là Học viện Thiên Cơ, không phải là nhà của các người. Nếu như phá hủy quy tắc của Học viện Thiên Cơ, cô sẽ bị Học viện Thiên Cơ trừng phạt!” Trừng phạt? Hà Tố Nghi nheo mắt, ngay từ đầu khi nhìn thấy Mạc Hành Chi, ông ta đã tỏ thái độ thù địch không thể giải thích được với cô và Diệp Phùng, mặc dù không biết tại sao nhưng Hà Tố Nghi lúc này không còn là cô gái yếu đuối, dễ bị lừa như trước đây! Là vợ của Diệp Phùng, bản thân cô cũng đại diện cho bộ mặt của một vị Đế Sư uy nghiêm! Ngay khi Hà Tố Nghi muốn nói gì đó để đáp trả, Hoàng Thanh Triều đã xua tay nói thẳng “Mạc trưởng lão, bà Diệp là do Thanh Triều đưa vào, không liên quan gì đến cô ấy!” “Ồ? Cậu đưa nó vào à? Thanh Triều, sao cậu lại hồ đồ như vậy!” Ngoài mặt là Mạc Hành Chi tiếc nuối một hồi, nhưng thật ra trong lòng tràn ngập vui mừng, ở đây chỉ có hai người bọn họ, không phải Hoàng Thanh Triệu mang vào, chẳng lẽ là ma đưa vào? Trong bốn đại đạo của học viện Thiên Cơ, vì quyền lực tối cao nên Mạc Hành Chi và Khổng Hàm Tuấn có khoảng cách, tuy bề ngoài đều tốt nhưng Mạc Hành Chi lòng dạ hẹp hòi, hơn mười năm nay vẫn chưa buông xuôi. Có cơ hội trừng phạt đệ tử của Khổng Hàm Tuấn, cũng coi như lấy lại được một lãi! Lúc này trên mặt ông ta hiện lên vẻ tiếc nuối “Thanh Triều, cậu cũng biết nội quy của Học viện Thiên Cơ. Cậu đã đưa một người phụ nữ lạ vào Học viện Thiên Cơ, lại còn vào những nơi như sảnh Danh Nhân này, làm ảnh hưởng đến các vị tiền bối. Cho dù cậu là đệ tử thân truyền của Khổng Hàm Tuấn, tôi e rằng, cậu cũng phải đưa ra lời giải thích cho tất cả học viên của Học viện Thiên Co! “ Học viện Thiên Cơ vẫn luôn tuân theo các quy tắc cổ xưa. Các học giả thanh cao, vì vậy đối với phụ nữ, đều là thứ gì đó xa vời. Một nơi như sảnh Danh Nhân giống như một thánh địa trong trái tim của tất cả các học giả. Nếu để họ biết rằng một người phụ nữ tùy ý chiêm ngưỡng thánh địa trong trái tim họ thì đối với những học giả vĩ đại này, đây không phải là vinh quang, mà ngược lại nó sẽ khiến họ cảm thấy rằng họ đã phải chịu một sự xúc phạm lớn! Vẻ mặt của Hoàng Thanh Triều không thay đổi, nhưng trong mắt đã hiện lên sự lạnh lùng. “Mạc trưởng lão, bà Diệp sao có thể coi như một người phụ nữ bình thường được, về thân phận, cô ấy là phu nhân của Đế Sư, thành tựu của Đế Sư Diệp thì khỏi phải nói, chẳng lẽ một thân phận như vậy, vẫn là không thể vào học viện Thiên Cơ, không thể tham quan sảnh Danh Nhân sao?” “Thân phận của Diệp Phùng, lão già tôi đây đương nhiên biết rồi, nhưng anh ta chỉ là Đế Sư trong mắt người thường mà thôi, ở học viện Thiên Cơ chúng ta, anh ta là cái gì chứ?’ “Hơn nữa ở đây không phải Diệp Phùng, mà là một người phụ nữ!” “Nữ hoàng Đại Anh trước đây muốn đến thăm học viện Thiên Cơ còn cần phải nộp đơn xin phép, sau khi trưởng lão chấp thuận mới được vào, Thanh Triêu, hành vi này của cậu là quá coi thường trưởng lão rồi đấy!” “Mạc trưởng lão! Ông đang cưỡng từ đoạt ý đấy!” Hoàng Thanh Triều cũng có chút tức giận, mặt đỏ bừng, nhìn về phía Mạc Hành Chil “Lão già tôi đây chỉ là làm theo quy tắc thôi!” “Tổ tiên có mây. Học viện Thiên Cơ là thánh địa của các học giả trên thế giới. Ngay cả chủ của một quốc gia cũng cần phải kính nể, huống chi là một người phụ nữ?” “Mạc trưởng lão!” Lúc này Hà Tố Nghi khóe miệng cong lên nói “Ông cứ mở miệng là lại phụ nữ, vậy tôi lại muốn hỏi, tại sao học viên của Học viện Thiên Cơ vào được, mà Hà Tố Nghi tôi lại không vào được?” “Họ đều là học giả, đều là trụ cột của xã hội thế giới tương lai, bọn họ đương nhiên được vào!” “Thật là một tài năng tuyệt vời, vậy chi bằng để tôi chọn một học viên của trường Học viên Thiên Cơ của ông ra. Hà Tố Nghi tôi sẵn sàng thi đấu với họ ở đây, văn thao vũ lược, kinh nghĩa học cứu tùy ông chọn, nếu như không thắng nổi một người phụ nữ thấp kém như tôi thì đừng trách tôi nói với giới truyền thông rằng học viện Thiên Cơ của ông cậy thế cao bán trọng, uy danh giả dối!” “Cô…” Mạc Hành Chi thực sự không dám đáp lại, dù thế nào thì ông ta cũng phải thừa nhận thành tích của Diệp Phùng, trong toàn bộ học viện Thiên Cơ, e rằng chỉ có Khổng Hàm Tuấn mới có thể cạnh tranh được với cậu ta. Hà Tố Nghi là vợ của Diệp Phùng, ai biết cô có năng lực như thế nào? Cho dù Hà Tố Nghi có lừa gạt ông ta, ông ta cũng không dám đánh cược, ông ta thắng rồi, không có gì phải khoe khoang, nếu những gì Hà Tố Nghi nói là sự thật, thì thứ mất chính là thể diện của toàn bộ học viện Thiên Cơi “Mạc trưởng lão, tổ tiên còn có mây, thân là thây. Trong sảnh Danh Nhân này, ngài Đại Nho Tương Tư Nhân, vì cầu một chữ, mà phải vái một người phụ nữ nhà nông ba lạy, đây là câu chuyện được mọi người ca tụng trên toàn thiên hạ. Theo như lời của trưởng lão Mạc thì Đại Nho Tương năm đó không phải nên đuổi khỏi Nho gia và bị xóa tên ra khỏi văn hào thế giới sao? “ “Đừng có nói bậy! Ông già tôi đây chưa từng nói những lời như vậy!” Hoàng Thanh Triêu nắm bắt cơ hội phản bác gay gắt. Tất nhiên, Mạc Hành Chi sẽ không bị mắc câu. Nếu biết, học viện Thiên Cơ tôn trọng tổ tiên và các vị tiền bối, và nếu như lan truyên rằng ông ta bôi nhọ tổ tiên, thì không cần trưởng lão ra tay mà lời chỉ trích các hàng ngàn học viên trong học viện này đủ để làm cho ông ta mang tiếng xấu ngàn năm rồi. “Thanh Triêu, đi thôi! Mùa đồng lạnh giá, ruồi muỗi quấy rầy, thật là mất hứng!” nhiều năm! “Tiện thể, để tôi nói với ông một câu nữa” Lúc này, khí thế của Hà Tố Nghi đột nhiên ngưng tụ, ánh mắt sắc bén nhìn Mộ Hành Vân “Vợ chồng tôi đến nhà họ Khổng của anh với tư cách khách, không phải tù nhân. Quy tắc của ông, đối với tôi mà nói, không có tác dụng gì cả!” “Muốn tôi theo quy tắc sao? Được! Chồng tôi đến rồi. Ông có thể hỏi anh ấy xem anh ấy có đồng ý trước không đã! Trăm vạn năm trước, Thiên Phật Cổ Chung ầm vang vạn giới, kết thúc Chư Đế thời kỳ, từ đây bước vào Thiên Đạo thời kỳ. Suốt trăm vạn năm, thiên kiêu chi tử, các lộ anh tài đua nhau xuất thế như lưu tinh qua trời, cá chép sang sông, hòng vượt môn thành long, nghịch thiên cải mệnh, từ đây bất tử trường sinh. Nhưng cuối cùng thiên đạo vô tình, trảm diệt hết thảy cường giả, đăng tiên chi lộ bị ngăn cách, người nối người dần héo mòn, tan vào cát bụi vĩnh hằng. Một thiếu niên mang theo cố sự, bước ra từ Cổ Mộ, bắt đầu khám phá Vĩnh Hằng Chi Đạo. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Thiên Sư! Mới Cập Nhật Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc Tối Cường Phản Diện Thôn độc giả siêu soái Bá Tước Đích Tuyết Hồ Ly Vưu Lỵ Công Chủ/ Vưu Lỵ Công Chúa Dị Giới Ma Cung Thủ sevenleft Sổ Ước Luân Hồi 18+ 10508vinguoiyeu Dị Năng Thế Giới Tâm tại ngày mai Giám Định Một Loài Thực Vật Mới / Tự Đái Xuân Dược Đích Nam Nhân Dịch Tu La

truyện thiên sư tái xuất